“Con đường đợi mãi một người”
“Con đường đợi mãi một người”
Ở một làng nhỏ ven sông thuộc huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam, có một con đường đất đỏ chạy dài từ đầu ngõ vào tận cuối xóm, hai bên là những hàng tre già rì rào trong gió. Con đường ấy, nhiều năm trước, từng in dấu chân của một người lính trẻ mỗi lần về phép, và cũng là nơi một người mẹ đã đứng chờ con không biết bao nhiêu lần trong đời.
Ngày ấy, cứ mỗi lần nghe tiếng xe từ xa vọng lại, bà lại vội vàng bước ra đầu ngõ, tay còn dính bột hay còn ướt nước, cũng không kịp lau. Bà đứng đó, mắt nhìn về phía con đường, chỉ cần thấy bóng dáng quen thuộc hiện ra sau màn bụi mỏng là tim bà như thắt lại rồi vỡ òa. Có khi chưa kịp lại gần, bà đã gọi: “Con về rồi đó hả?”, giọng run run mà đầy vui mừng. Con đường nhỏ khi ấy không chỉ là lối đi, mà là nơi bắt đầu của những lần đoàn tụ, nơi một người mẹ được nhìn thấy con mình trở về, nguyên vẹn.
Rồi chiến tranh ngày một ác liệt. Một ngày, thay vì bóng dáng con, con đường ấy đưa về một tờ giấy báo tin. Người ta nói rất nhiều, nhưng bà gần như không nghe rõ. Chỉ biết từ hôm đó, con đường vẫn như cũ — vẫn bụi đỏ mỗi trưa nắng, vẫn lầy lội mỗi mùa mưa — nhưng người từng bước đi trên đó thì không bao giờ trở lại nữa.
Những năm sau đó, người trong làng vẫn thỉnh thoảng thấy bà ra đứng ở đầu ngõ. Không phải ngày nào cũng vậy, nhưng cứ vào những dịp đặc biệt — những ngày mà trước đây con bà thường về phép, hay những buổi chiều yên ắng giống hệt ngày xưa — bà lại lặng lẽ bước ra. Bà đứng rất lâu, không nói gì, chỉ nhìn về phía con đường cũ, nơi xa xa là màu đất đỏ hòa vào chân trời.
Có người đến bên cạnh, khẽ bảo: “Bà ơi, về thôi, nắng rồi…”. Bà chỉ gật đầu, nhưng mắt vẫn không rời khỏi con đường. Như thể chỉ cần chờ thêm một chút nữa thôi, chỉ thêm một khoảnh khắc rất nhỏ, điều không thể ấy sẽ xảy ra — rằng sẽ có một bóng người quen thuộc hiện ra, vẫn dáng đi ấy, vẫn nụ cười ấy, gọi bà một tiếng “mẹ” như ngày nào.
Nhưng không có ai.
Con đường vẫn nằm đó, lặng im qua năm tháng. Người ta đi qua, rồi quên, rồi lại nhớ. Chỉ có bà là không quên. Bởi có những nỗi chờ đợi không cần lý do, cũng không cần hồi đáp. Chỉ cần còn nhớ, còn thương, thì vẫn còn đứng đó, vẫn còn nhìn về một phía, dù biết rằng con đường ấy… đã từ lâu không còn dẫn một người trở về nữa.


