Cựu chiến binh

Con đường đưa thương binh qua rừng

Con đường đưa thương binh qua rừng

Lào Cai14/04/2026Đoàn xã Lâm Thượng (Đoàn xã Lâm Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Con đường đưa thương binh qua rừng – Nông Thiện Định (thôn Hin Lạn)

Ở thôn Hin Lạn, khi nhắc đến những năm tháng chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc, nhiều người vẫn nhớ đến ông Nông Thiện Định - người dân công từng nhiều lần tham gia đưa thương binh vượt qua rừng sâu trong những đêm tối, đưa họ về nơi an toàn.

Ông Nông Thiện Định sinh năm 1958, lớn lên trong một gia đình nghèo ở thôn Hin Lạn. Tuổi thơ của ông gắn liền với những con đường mòn xuyên qua rừng, với những buổi theo cha mẹ lên nương từ khi trời còn mờ sương.

Từ nhỏ, ông đã quen với việc đi rừng, leo dốc và gùi nặng. Chính sức khỏe dẻo dai và sự nhanh nhẹn đã giúp ông trở thành một trong những thanh niên tích cực khi thôn cần người tham gia dân công trong thời chiến.

Những năm cuối thập niên 1970, khi chiến tranh biên giới phía Bắc diễn ra căng thẳng, nhiều thương binh từ các điểm chốt được đưa về phía sau để điều trị.

Thôn Hin Lạn trở thành một trong những tuyến trung chuyển quan trọng.

Một trong những nhiệm vụ khiến ông Nông Thiện Định nhớ mãi là vào một đêm mưa lạnh.

Hôm ấy, trời tối rất nhanh, mưa bắt đầu rơi từ chiều. Đường rừng trở nên trơn trượt và khó đi.

Khoảng đầu giờ tối, một nhóm dân công nhận lệnh đưa một thương binh bị thương ở chân từ điểm chốt phía trên núi về khu vực an toàn gần bản.

Ông Định là một trong bốn người được phân công khiêng cáng.

Chiếc cáng được làm bằng tre và dây rừng, buộc chắc chắn.

Người thương binh nằm trên cáng, khuôn mặt tái nhợt vì đau và lạnh.

Trước khi lên đường, ông Định buộc chặt dây vào vai, kiểm tra lại từng nút thắt.

Ông nói với đồng đội:

- “Đi chậm nhưng chắc.”

Câu nói ấy khiến mọi người thêm vững tâm.

Con đường dẫn xuống núi là một lối mòn hẹp, nhiều đoạn trơn như mỡ vì mưa.

Ánh đèn pin yếu ớt chỉ đủ soi một khoảng nhỏ trước mặt.

Mỗi bước chân đều phải hết sức cẩn thận.

Đi được một đoạn, họ gặp một con dốc rất cao.

Đất trơn khiến việc giữ thăng bằng trở nên khó khăn.

Ông Định đi phía trước, dùng chân dò từng điểm đặt bước.

Ở phía sau, những người còn lại giữ chắc cán cáng.

Giữa chừng, một người trong đội trượt chân suýt ngã.

Chiếc cáng nghiêng sang một bên.

Ông Định nhanh chóng dừng lại, giữ chắc phần đầu cáng, giúp ổn định lại vị trí.

Sau khi kiểm tra lại dây buộc, họ tiếp tục di chuyển.

Mưa vẫn rơi, gió thổi lạnh buốt.

Người thương binh trên cáng thỉnh thoảng rên nhẹ vì đau.

Nghe thấy tiếng rên ấy, ông Định càng cố bước nhanh hơn.

Sau gần hai giờ di chuyển, họ đến một con suối nhỏ.

Do mưa lớn, nước suối dâng cao hơn bình thường.

Ông Định bước xuống trước, kiểm tra độ sâu của nước.

Sau khi xác định được đoạn nước nông nhất, ông quay lại nói:

- “Đi sát nhau, giữ chắc cáng.”

Từng bước một, họ đưa chiếc cáng qua suối.

Nước lạnh buốt chảy qua chân khiến nhiều người run lên vì lạnh.

Nhưng không ai dừng lại.

Cuối cùng, khi vượt qua con suối và đi thêm một đoạn đường nữa, họ nhìn thấy ánh đèn từ khu vực trú quân phía sau.

Khi chiếc cáng được đặt xuống nơi an toàn, người thương binh được các y tá tiếp nhận ngay lập tức.

Một người lính trẻ nắm tay ông Định, xúc động nói:

- “Nhờ các anh mà đồng đội chúng tôi được cứu.”

Nghe những lời ấy, ông cảm thấy mọi mệt mỏi đều tan biến.

Không chỉ một lần, ông Nông Thiện Định còn nhiều lần tham gia đưa thương binh qua rừng trong những điều kiện khó khăn.

Có những đêm đi suốt nhiều giờ, có những hôm mưa rét thấu xương. Nhưng ông chưa từng từ chối nhiệm vụ.

Những năm tháng khiêng cáng qua rừng là quãng thời gian gian khổ nhưng đầy ý nghĩa trong cuộc đời ông.

Sau khi chiến tranh lắng xuống, ông Nông Thiện Định trở về với cuộc sống thường ngày ở thôn Hin Lạn.

Những năm đầu sau chiến tranh, cuộc sống còn nhiều khó khăn. Nhưng với tinh thần của người từng vượt rừng trong đêm tối, ông không nản chí.

Ông cùng gia đình khai hoang thêm đất, trồng lúa và trồng ngô.

Người dân trong thôn Hin Lạn vẫn nhớ hình ảnh ông Định - người thanh niên khỏe mạnh năm nào, luôn sẵn sàng nhận nhiệm vụ khó khăn nhất.

Những buổi tối mùa đông, khi con cháu quây quần bên bếp lửa, ông thường kể lại những chuyến đưa thương binh năm xưa.

Có lần, đứa cháu hỏi:

- “Ông có mệt khi khiêng cáng suốt đêm không?”

Ông cười hiền:

- “Mệt chứ. Nhưng thấy người được cứu là ông vui.”

Giờ đây, khi tuổi đã cao, ông Nông Thiện Định vẫn giữ thói quen đi quanh bản, nhìn lại những con đường mà ông từng khiêng cáng đi qua trong những năm tháng chiến tranh.

Ở thôn Hin Lạn, câu chuyện về ông - người đưa thương binh qua rừng - vẫn được kể lại như một minh chứng cho tinh thần dũng cảm và lòng nhân ái của những người dân vùng cao trong thời chiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn