CON ĐƯỜNG ĐƯỢC MỞ BẰNG MÁU, MỒ HÔI VÀ NIỀM TIN
CON ĐƯỜNG ĐƯỢC MỞ BẰNG MÁU, MỒ HÔI VÀ NIỀM TIN
Mở đường Trường Sơn không giống bất kỳ công trình giao thông nào trong thời bình. Đây là cuộc chiến đấu thực sự với thiên nhiên và kẻ thù.
Ban ngày, máy bay Mỹ quần thảo, trinh sát, ném bom. Ban đêm, bộ đội, thanh niên xung phong, dân công hỏa tuyến lặng lẽ ra đường. Cuốc, xẻng, dao rựa là vũ khí chính. Đá được phá bằng tay, cây rừng được đốn hạ trong im lặng tuyệt đối.
Có những đoạn đường phải mở xuyên núi đá, phải dùng búa, đục, đốt lửa nung đá rồi dội nước cho nứt ra. Có những con suối dữ, mùa mưa nước dâng cuồn cuộn, bộ đội phải kết bè, bắc cầu tạm bằng tre nứa.
Mỗi mét đường hoàn thành là một chiến công. Nhưng cũng có những mét đường thấm đẫm máu người. Bom nổ, đất đá vùi lấp, nhiều người đã nằm lại ngay bên con đường mình đang mở dở.
Trường Sơn không được xây dựng trong yên bình, mà được nuôi lớn trong bom đạn.


