Cựu Thanh niên xung phong

CON ĐƯỜNG DƯỚI CHÂN NÚI

Trên những cung đường của Đường Trường Sơn qua vùng đất Quảng Bình, có biết bao thanh niên xung phong đã dành trọn tuổi trẻ để giữ cho mạch máu giao thông không bao giờ bị cắt đứt. Họ không chỉ mở đường cho những đoàn xe, mà còn mở lối cho ngày thống nhất.

Quảng Trị03/07/2026Hoàng Trọng Cường "Chi đoàn TDP Tây Lộc Đại" (Chi đoàn Tây Lộc Đại, đoàn phường Đồng Thuận)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ai từng đi qua phía tây Quảng Bình, men theo tuyến Đường Trường Sơn, hẳn sẽ cảm nhận được sự bình yên của núi rừng hôm nay. Ít ai biết rằng, hàng chục năm trước, nơi ấy từng là tọa độ của bom đạn, nơi tuổi trẻ của biết bao thanh niên xung phong đã gửi lại giữa đại ngàn. Một cựu thanh niên xung phong từng kể rằng, công việc của họ bắt đầu khi nhiều người khác đã chìm vào giấc ngủ. Mỗi khi tiếng máy bay ngừng hẳn, cả đội lại nhanh chóng có mặt trên tuyến đường để san lấp hố bom, dọn đất đá, kéo những thân cây bị đánh gãy ra khỏi mặt đường. Ai cũng hiểu, chỉ cần chậm một chút, những đoàn xe chi viện cho chiến trường phía Nam sẽ phải dừng lại. Có những đêm mưa rừng xối xả, đất đỏ bám đầy quần áo. Ánh đèn pin phải che kín để tránh lộ mục tiêu. Mọi người làm việc trong im lặng, chỉ nghe tiếng cuốc, tiếng xẻng và những lời động viên ngắn gọn dành cho nhau. Không ai nghĩ đến gian khổ, bởi trong lòng họ chỉ có một mong muốn: con đường phải được thông. Hòa bình lập lại, người thanh niên năm nào trở về quê hương, tiếp tục cuộc sống giản dị như bao người dân khác. Mỗi lần có dịp trở lại những cung đường cũ, ông thường đứng lặng rất lâu. Núi rừng vẫn đó, con đường vẫn đó, chỉ khác là tiếng bom đã được thay bằng tiếng xe cộ và tiếng cười của những đoàn khách ngược xuôi. Ông bảo, điều khiến mình vui nhất không phải là được nhắc đến, mà là được nhìn thấy thế hệ hôm nay đi trên những con đường rộng mở, phát triển từng ngày. Với ông, đó chính là phần thưởng lớn nhất cho những năm tháng tuổi trẻ đã cống hiến. Những cung đường Trường Sơn hôm nay đã trở thành biểu tượng của ý chí và khát vọng độc lập của dân tộc. Mỗi bước chân trên con đường ấy không chỉ đưa con người đến những miền đất mới, mà còn nhắc nhớ về một thế hệ đã âm thầm giữ cho mạch máu giao thông không bao giờ ngừng chảy, để viết nên những trang sử hào hùng của quê hương Quảng Bình.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn