Con đường dưới lòng suối
Tôi là công nhân giao thông được điều động mở tuyến đường bí mật phục vụ vận tải. Để tránh máy bay phát hiện, nhiều đoạn đường không thể đi trên mặt đất mà phải men theo lòng suối cạn hoặc được ngụy trang dưới những tán cây rậm.
Công việc bắt đầu khi trời tối. Chúng tôi dùng cuốc, xẻng san đá, lót những tảng đá lớn dưới lòng suối để xe có thể đi qua mà không bị lún. Ban ngày, nước chảy che lấp dấu vết nên từ trên cao rất khó nhận ra đây là tuyến vận tải.
Mùa mưa là khoảng thời gian vất vả nhất. Chỉ sau một đêm mưa lớn, nhiều đoạn đường bị cuốn trôi. Cả đội lại lội nước từ sáng sớm để khôi phục tuyến đường trước khi đoàn xe tới.
Có lần, một chiếc xe chở thuốc men bị sa lầy giữa dòng nước. Chúng tôi dùng thân cây làm đòn bẩy, cùng bộ đội và lái xe đẩy suốt nhiều giờ mới đưa được xe lên bờ. Khi chiếc xe tiếp tục lăn bánh, ai cũng vui như vừa hoàn thành một trận đánh.
Nhiều năm sau, trở lại nơi ấy, dòng suối vẫn róc rách như xưa. Không còn dấu vết của con đường bí mật, nhưng trong ký ức của tôi vẫn hiện lên những đêm lội nước lạnh buốt để giữ cho tuyến hậu cần không bao giờ bị gián đoạn.
Tôi luôn tự hào vì đã góp một phần nhỏ vào con đường đưa lương thực, thuốc men và niềm tin từ hậu phương đến với chiến trường miền Nam.


