CON ĐƯỜNG DƯỚI MƯA BOM
Đơn vị vận tải của chúng tôi có nhiệm vụ đưa đạn vào sát tuyến trước. Mỗi người gùi từ 30–40kg, đi bộ qua những đoạn rừng bị đánh phá liên tục.
Có một đoạn đường được gọi là “tọa độ lửa”. Ban ngày không thể đi, ban đêm cũng phải tranh thủ từng khoảng lặng giữa các đợt máy bay.
Một lần, khi đoàn đang di chuyển, pháo sáng bất ngờ rơi xuống. Cả tuyến đường sáng như ban ngày. Không còn chỗ ẩn nấp.
Người đi đầu ra hiệu:
“Bỏ xuống là mất hết, giữ hàng!”
Tất cả nằm rạp xuống, ôm chặt những thùng đạn.
Bom nổ dọc hai bên đường. Đất đá văng lên như mưa. Khi mọi thứ lắng xuống, chúng tôi kiểm tra lại – có người bị thương, nhưng không ai buông hàng.
Sáng hôm sau, đạn vẫn đến được tuyến trước.



