Con đường dưới mưa bom
Con đường dưới mưa bom
Con đường dưới mưa bom
Năm ấy, Lan vừa tròn mười chín tuổi thì xung phong vào đội thanh niên mở đường Trường Sơn. Cô gái nhỏ quê Nghệ An mang theo duy nhất một chiếc khăn tay mẹ thêu và lời dặn: “Có cực mấy cũng phải sống cho ra sống.”
Công việc của đội là san lấp hố bom để xe chở hàng ra tiền tuyến kịp giờ. Ban ngày máy bay quần thảo, ban đêm mọi người mới tranh thủ làm đường. Có những hôm vừa lấp xong hố bom thì tiếng còi báo động lại vang lên.
Một đêm mưa lớn, đoàn xe vận tải bị kẹt giữa con dốc lầy. Nếu trời sáng mà xe chưa qua được, cả đoàn sẽ thành mục tiêu cho máy bay địch. Lan cùng đồng đội lao xuống bùn, lấy thân mình chèn bánh xe. Đôi tay cô bật máu nhưng vẫn cắn răng đẩy.
Khi chiếc xe cuối cùng vượt dốc cũng là lúc bom bắt đầu rơi. Một tiếng nổ chát chúa vang lên. Đồng đội chỉ kịp thấy Lan ngã xuống bên mép đường.
Ngày hòa bình, con đường ấy được người dân gọi bằng tên cô gái năm nào.
Năm ấy, Lan vừa tròn mười chín tuổi thì xung phong vào đội thanh niên mở đường Trường Sơn. Cô gái nhỏ quê Nghệ An mang theo duy nhất một chiếc khăn tay mẹ thêu và lời dặn: “Có cực mấy cũng phải sống cho ra sống.”
Công việc của đội là san lấp hố bom để xe chở hàng ra tiền tuyến kịp giờ. Ban ngày máy bay quần thảo, ban đêm mọi người mới tranh thủ làm đường. Có những hôm vừa lấp xong hố bom thì tiếng còi báo động lại vang lên.
Một đêm mưa lớn, đoàn xe vận tải bị kẹt giữa con dốc lầy. Nếu trời sáng mà xe chưa qua được, cả đoàn sẽ thành mục tiêu cho máy bay địch. Lan cùng đồng đội lao xuống bùn, lấy thân mình chèn bánh xe. Đôi tay cô bật máu nhưng vẫn cắn răng đẩy.
Khi chiếc xe cuối cùng vượt dốc cũng là lúc bom bắt đầu rơi. Một tiếng nổ chát chúa vang lên. Đồng đội chỉ kịp thấy Lan ngã xuống bên mép đường.
Ngày hòa bình, con đường ấy được người dân gọi bằng tên cô gái năm nào.


