Cựu Thanh niên xung phong

CON ĐƯỜNG DƯỚI MƯA BOM

Năm 1968, một nữ thanh niên xung phong làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông trên tuyến đường vận tải chiến lược đã cùng đồng đội vượt qua mưa bom để giữ cho đoàn xe tiếp tế được thông suốt. Ký ức về đêm ấy trở thành một phần không thể quên trong cuộc đời bà.

Đồng Nai10/06/2026Cao Nguyễn Kim Khánh (Đoàn Xã Định Quán)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Trần Thị Lan. Năm ấy tôi vừa tròn mười chín tuổi và là thành viên của một đơn vị thanh niên xung phong làm nhiệm vụ san lấp hố bom, bảo đảm giao thông trên tuyến đường vận tải.

Một buổi chiều cuối mùa mưa, đơn vị tôi nhận được tin một đoàn xe chở lương thực và thuốc men sẽ đi qua khu vực trong đêm. Con đường vừa bị đánh phá dữ dội, xuất hiện nhiều hố bom lớn. Nếu không khắc phục kịp thời, đoàn xe sẽ phải dừng lại, ảnh hưởng đến việc tiếp tế cho tiền tuyến.

Khi trời tối, chúng tôi bắt đầu công việc. Ánh đèn pin được che kín để tránh bị phát hiện. Mỗi người một chiếc cuốc, một chiếc xẻng, khẩn trương san đất đá xuống các hố bom.

Khoảng nửa đêm, tiếng máy bay bất ngờ vang lên. Cả đội nhanh chóng tìm nơi trú ẩn. Những tiếng nổ liên tiếp làm mặt đất rung chuyển. Sau đợt oanh kích, khói bụi phủ kín cả khu vực.

Điều khiến chúng tôi lo lắng nhất là con đường vừa sửa xong lại xuất hiện thêm nhiều hố bom mới. Nhưng không ai nản lòng. Chỉ huy đơn vị động viên:

— Đoàn xe sắp đến rồi, chúng ta phải thông đường bằng mọi giá.

Nghe vậy, mọi người lại tiếp tục lao vào công việc. Bùn đất bám đầy quần áo, đôi tay phồng rộp vì cuốc xẻng liên tục, nhưng ai cũng cố gắng.

Gần sáng, con đường cuối cùng cũng được khôi phục tạm thời. Không lâu sau, những ánh đèn xe xuất hiện từ xa. Từng chiếc xe chậm rãi vượt qua đoạn đường vừa được sửa chữa.

Khi chiếc xe cuối cùng đi qua an toàn, cả đội mới ngồi xuống bên vệ đường. Ai nấy đều mệt lả nhưng trên gương mặt đều nở nụ cười. Chúng tôi biết rằng những bao gạo, những thùng thuốc trên xe sẽ đến được nơi cần đến.

Nhiều năm đã trôi qua, con đường đất ngày nào giờ đã thay đổi rất nhiều. Nhưng mỗi lần nhớ lại đêm mưa bom ấy, tôi vẫn cảm nhận được tinh thần đoàn kết và ý chí vượt khó của những người thanh niên xung phong năm xưa.

Đó là một thời tuổi trẻ đầy gian khó, nhưng cũng đầy tự hào, mà tôi luôn ghi nhớ trong suốt cuộc đời mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn