Con đường dưới mưa bom
Mùa mưa năm ấy, tuyến đường Trường Sơn bị đánh phá dữ dội. Đêm nào cũng có bom rơi, cây rừng đổ ngổn ngang. Nhưng đoàn xe vận tải vẫn phải tiếp tục lên đường để mang lương thực ra tiền tuyến. Anh Bình là lái xe trẻ nhất đơn vị. Chiếc xe của anh đã cũ, mui xe đầy vết đạn nhưng vẫn băng băng vượt núi. Trước lúc xuất phát, anh thường cười: — Xe còn chạy được là còn ra mặt trận! Đêm hôm đó, mưa như trút nước. Đường lầy lội khiến bánh xe nhiều lần sa xuống hố bom. Một chiến sĩ đi cùng lo lắng: — Hay mình dừng lại chờ sáng anh Bình? Anh lắc đầu: — Không kịp đâu. Ngoài kia bộ đội đang chờ gạo. Chiếc xe tiếp tục bò chậm qua con dốc trơn trượt. Bất ngờ, máy bay địch xuất hiện. Bom nổ dữ dội ngay phía trước. Cả đoàn xe phải tắt đèn ẩn dưới tán cây rừng. Khi tiếng máy bay xa dần, anh Bình lại nổ máy. Gương mặt anh lấm đầy bùn đất nhưng ánh mắt vẫn sáng rực. Gần sáng, đoàn xe cuối cùng cũng tới nơi an toàn



