Con đường dưới mưa bom-NĐC
Tôi là Nguyễn Viết Xuân, một chiến sĩ pháo binh trong những ngày chiến tranh ngày càng ác liệt. Đơn vị tôi hành quân qua một vùng đồi trống. Trời không mưa, nhưng không khí nặng nề — như báo trước điều gì đó. Bất ngờ, máy bay địch xuất hiện. Tiếng bom rít xuống xé toạc bầu trời. Chúng tôi lập tức triển khai trận địa, đưa pháo vào vị trí chiến đấu. Đất đá tung lên, khói bụi mù mịt. Pháo của ta bắt đầu bắn trả. Giữa lúc đó, một quả bom nổ gần trận địa. Tôi bị thương, máu chảy nhiều, nhưng vẫ
Tôi là Nguyễn Viết Xuân, một chiến sĩ pháo binh trong những ngày chiến tranh ngày càng ác liệt.
Đơn vị tôi hành quân qua một vùng đồi trống. Trời không mưa, nhưng không khí nặng nề — như báo trước điều gì đó.
Bất ngờ, máy bay địch xuất hiện.
Tiếng bom rít xuống xé toạc bầu trời.
Chúng tôi lập tức triển khai trận địa, đưa pháo vào vị trí chiến đấu. Đất đá tung lên, khói bụi mù mịt.
Pháo của ta bắt đầu bắn trả.
Giữa lúc đó, một quả bom nổ gần trận địa. Tôi bị thương, máu chảy nhiều, nhưng vẫn cố đứng dậy.
Tôi nhìn quanh — đồng đội vẫn đang chiến đấu.
Nếu lúc này dừng lại, trận địa sẽ bị phá vỡ.
Tôi dồn hết sức, hô lớn:
“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”
Câu nói ấy như truyền thêm sức mạnh cho tất cả.
Những khẩu pháo tiếp tục nhả đạn.
Dù cơ thể ngày càng yếu đi, tôi vẫn đứng đó, hướng mắt về phía trước.
Tôi không còn cảm nhận rõ đau đớn nữa.
Chỉ còn một suy nghĩ duy nhất:
Phải giữ vững trận địa.
Sau trận chiến, đồng đội kể lại rằng, câu hô của tôi đã trở thành mệnh lệnh, là tinh thần để họ tiếp tục chiến đấu đến cùng.
Chiến tranh đã qua.
Nhưng câu nói ấy vẫn còn vang vọng:
“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”
Không chỉ là một khẩu lệnh,
mà là ý chí của cả một thế hệ người lính.


