Con Đường Dưới Tán Rừng (1)
Câu chuyện kể lại ký ức của một chiến sĩ công binh làm nhiệm vụ mở đường trong rừng sâu thời chiến. Qua lời kể của Phạm Quang Minh, ta thấy được sự gian khổ, hiểm nguy nhưng cũng đầy quyết tâm của những con người âm thầm giữ cho tuyến đường tiếp tế
hạm Quang Minh khi đó là một chiến sĩ công binh mới hai mươi hai tuổi. Nhiệm vụ của anh và đồng đội là mở và giữ một con đường nhỏ xuyên qua cánh rừng già, nơi từng đoàn xe vận tải phải đi qua để tiếp tế cho mặt trận. Con đường ấy ban ngày được che kín bởi tán cây rừng rậm rạp. Nhưng ban đêm, khi những chiếc xe bắt đầu lăn bánh, cả khu rừng bỗng trở nên sống động với tiếng động cơ trầm trầm. Minh và tổ công binh thường đi trước. Họ phải dò tìm những quả bom chưa nổ hoặc những đoạn đường bị phá hỏng sau mỗi trận đánh. Công việc đòi hỏi sự bình tĩnh và đôi mắt thật tinh. Có một buổi sáng sớm, khi sương còn phủ kín lối đi, Minh phát hiện một vật kim loại lấp ló dưới lớp đất mới bị xới lên. Anh ra hiệu cho mọi người dừng lại. Cả tổ im lặng. Chỉ nghe tiếng gió lùa qua lá rừng. Minh cẩn thận dùng que gỗ gạt từng lớp đất. Dần dần, hình dáng của một quả bom hiện ra. Nếu đoàn xe đi qua mà không phát hiện, hậu quả sẽ rất lớn. Sau nhiều giờ làm việc căng thẳng, quả bom cuối cùng cũng được xử lý an toàn. Khi đoàn xe đầu tiên lăn bánh qua đoạn đường ấy, các chiến sĩ công binh đứng nép bên vệ đường, nhìn theo ánh đèn xe khuất dần trong rừng. Minh nhớ mình đã thở phào nhẹ nhõm. Nhiều năm sau, khi kể lại những ngày tháng đó, Phạm Quang Minh nói rằng con đường trong rừng không chỉ là đường vận chuyển. Nó là con đường của lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng của rất nhiều con người, những người đã giữ cho mạch sống của chiến trường không bao giờ bị ngắt quãng.


