Cựu chiến binh

Con Đường Dưới Tán Rừng Già

Ninh Bình14/05/2026Lê Thị Minh Anh (Đoàn phường Đông Hoa Lư)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh Lương Văn Khải, sinh ngày 19 tháng 8 năm 1950, quê quán xã Chi Lăng, huyện Tràng Định, tỉnh Lạng Sơn, từng là chiến sĩ giao liên tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước trên tuyến đường Trường Sơn.

Ông Khải sinh ra trong một gia đình dân tộc Nùng ở vùng núi biên giới phía Bắc. Tuổi thơ của ông gắn với những con đường rừng quanh co và những ngày theo cha lên nương làm rẫy. Năm 1969, khi vừa tròn mười chín tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ với khát vọng góp phần giải phóng miền Nam.

Sau thời gian huấn luyện, ông được phân công làm nhiệm vụ giao liên – dẫn đường và chuyển công văn, tài liệu cho các đơn vị chiến đấu trên tuyến Trường Sơn. Công việc ấy đòi hỏi sự gan dạ, bí mật và khả năng băng rừng vượt núi trong mọi điều kiện.

Ông kể rằng những người lính giao liên thường phải hành quân một mình trong rừng sâu, nhiều đêm chỉ dựa vào ánh trăng và dấu cây để xác định phương hướng. Có khi phải vượt hàng chục kilômét đường rừng chỉ để chuyển một bức điện khẩn.

Trong tổ giao liên của ông có chiến sĩ trẻ tên Hà Văn Mạnh quê Tuyên Quang, người rất nhanh nhẹn và thuộc đường rừng như lòng bàn tay. Anh Mạnh thường nhận nhiệm vụ dẫn đường qua những khu vực nguy hiểm nhất.

Mùa mưa năm 1972, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ chuyển tài liệu quan trọng đến một đơn vị chủ lực đang chuẩn bị chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị. Để tránh bị phát hiện, cả tổ phải đi xuyên qua một cánh rừng già đầy bom bi chưa nổ.

Đêm hôm ấy, mưa rừng xối xả, đường đi lầy lội và tối đen. Trong lúc băng qua một con dốc hẹp dưới tán rừng già, phía trước bất ngờ vang lên tiếng máy bay địch.

Cả tổ lập tức nằm xuống ẩn nấp. Nhưng ngay sau đó, bom bắt đầu trút xuống dữ dội khiến cây rừng gãy đổ khắp nơi.

Trong lúc hỗn loạn, một chiến sĩ trong tổ bị thương ở chân và không thể tiếp tục di chuyển. Nếu ở lại quá lâu, cả tổ có thể bị lộ vị trí.

Không chút chần chừ, anh Hà Văn Mạnh đã nhận phần mang tài liệu quan trọng tiếp tục vượt rừng, còn ông Khải ở lại cùng vài đồng đội chăm sóc người bị thương.

Ông Lương Văn Khải xúc động kể lại:

“Mạnh trước khi đi còn quay lại nói: ‘Dù thế nào cũng phải đưa được tài liệu tới đơn vị.’”

Suốt đêm hôm ấy, tiếng bom vẫn vang vọng giữa rừng già. Đến sáng hôm sau, đơn vị nhận được tin tài liệu đã được chuyển tới nơi an toàn, nhưng anh Hà Văn Mạnh đã anh dũng hy sinh khi vượt qua khu vực trọng điểm cuối cùng.

Người ta tìm thấy anh nằm bên gốc cây lớn, chiếc túi tài liệu vẫn được ôm chặt trước ngực.

Năm 1975, khi đất nước hoàn toàn thống nhất, ông Lương Văn Khải trở về quê hương Lạng Sơn tiếp tục lao động sản xuất và tham gia công tác địa phương.

Đến nay, mỗi lần đi qua những con đường rừng quê nhà, ông lại nhớ về người đồng đội trẻ tuổi đã nằm lại giữa đại ngàn Trường Sơn để hoàn thành nhiệm vụ.

Ông thường nhắn nhủ thế hệ trẻ:

“Có những chiến công được làm nên trong thầm lặng bởi những con người bình dị. Các cháu hôm nay phải biết sống trách nhiệm, yêu quê hương và luôn ghi nhớ sự hy sinh của thế hệ cha anh.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn