Người có công giúp đỡ cách mạng

Con Đường Dưới Tán Rừng Trường Sơn

Một người lái xe vận tải vượt tuyến đường Trường Sơn giữa mưa bom để đưa hàng tiếp tế ra mặt trận, mang theo lời hứa phải trở về với người mẹ già nơi quê nhà.

Ninh Bình13/05/2026Nguyễn Thị Thanh Bình (xã Quỳnh Lưu)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, tuyến đường Trường Sơn gần như không có đêm nào yên tiếng bom.

Anh Lưu Văn Bình là tài xế xe tải quân sự. Chiếc xe Zin cũ kỹ của anh ngày nào cũng chở đầy đạn dược, thuốc men và lương thực băng qua những cung đường rừng hiểm trở.

Người ta thường nói:

“Ban ngày giấu xe dưới lá, ban đêm chạy đua với tử thần.”

Anh Bình đã quen với điều đó.

Mỗi lần lên đường, anh luôn nhét vào túi áo tấm ảnh nhỏ của mẹ. Bà sống một mình ở Thanh Hóa, tóc đã bạc gần hết vì chờ tin con.

Đêm ấy, đơn vị nhận nhiệm vụ gấp: phải đưa thuốc tới một bệnh xá tiền phương trước sáng.

Trời tối đen như mực.

Những chiếc xe nối đuôi nhau lặng lẽ đi dưới tán rừng già. Đèn pha bị che gần kín, chỉ để lọt một vệt sáng nhỏ dưới mặt đất.

Tiếng côn trùng xen lẫn tiếng động cơ ì ầm.

Đi được nửa đường, máy bay trinh sát xuất hiện.

“Dừng xe! Ngụy trang!”

Cả đoàn lập tức lao xuống rừng kéo lá phủ kín xe.

Anh Bình nằm ép sát đất, nghe rõ tiếng tim mình đập.

Vài phút sau, bom bắt đầu trút xuống.

Mặt đất rung lên từng hồi.

Một chiếc xe phía trước bốc cháy dữ dội.

Tiếng ai đó kêu cứu vang lên trong bóng tối.

Không suy nghĩ, anh Bình lao tới.

Lửa nóng rát mặt.

Anh cùng vài người khác kéo được tài xế ra ngoài trước khi chiếc xe phát nổ.

Người lính kia bị bỏng nặng nhưng vẫn nắm tay anh thì thào:

“Đừng để thuốc bị chậm…”

Câu nói ấy khiến anh Bình lặng người.

Ngay trong đêm, anh chuyển số thuốc còn lại sang xe mình rồi tiếp tục hành trình.

Con đường phía trước đầy hố bom và cây đổ. Có đoạn bánh xe trượt sát mép vực.

Gần sáng, chiếc xe cuối cùng cũng tới bệnh xá.

Các y tá chạy ra nhận thuốc trong ánh đèn dầu leo lét.

Một cô y tá trẻ cúi đầu cảm ơn:

“Nếu chậm thêm vài giờ nữa, nhiều thương binh sẽ không qua khỏi.”

Anh Bình chỉ im lặng nhìn trời sáng dần phía rừng xa.

Nhiều năm sau hòa bình, mỗi lần nhớ lại chuyến xe đêm ấy, anh vẫn nói rằng:

“Có những con đường được làm bằng máu và lòng tin của rất nhiều người.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn