Con đường gánh gạo
Con đường đất dẫn qua Phú Sơn ngày ấy gồ ghề, lầy lội. Nhưng đêm nào cũng có những đoàn người lặng lẽ đi qua. Họ là dân công. Trên vai là gạo, là muối, là đạn dược. Có người đi chân đất, vai trầy xước, nhưng không ai kêu ca. Một cô gái trẻ, vai nhỏ nhưng gánh nặng, bước đi chậm dần. Người đi trước quay lại: – “Mệt không?” Cô lắc đầu: – “Còn đi được là còn gánh.” Họ đi trong đêm, để sáng mai hàng hóa kịp ra tiền tuyến. Không có tiếng súng, không có chiến công hiển hách, nhưng chính những bư
Con đường đất dẫn qua Phú Sơn ngày ấy gồ ghề, lầy lội. Nhưng đêm nào cũng có những đoàn người lặng lẽ đi qua.
Họ là dân công.
Trên vai là gạo, là muối, là đạn dược. Có người đi chân đất, vai trầy xước, nhưng không ai kêu ca.
Một cô gái trẻ, vai nhỏ nhưng gánh nặng, bước đi chậm dần. Người đi trước quay lại:
– “Mệt không?”
Cô lắc đầu:
– “Còn đi được là còn gánh.”
Họ đi trong đêm, để sáng mai hàng hóa kịp ra tiền tuyến.
Không có tiếng súng, không có chiến công hiển hách, nhưng chính những bước chân thầm lặng ấy đã nối liền hậu phương với chiến trường.



