Thân nhân liệt sĩ, người có công

Con đường gạo trắng nghĩa tình

Con đường gạo trắng nghĩa tình

Lâm Đồng28/03/2026Đoàn xã Bắc Ruộng (Đoàn xã Bắc Ruộng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bước chân không mỏi

Nguyễn Văn Quý sinh năm 1949, lớn lên tại quận Hồng Bàng, Hải Phòng — nơi phố phường tấp nập xen lẫn những góc nhỏ bình yên bên dòng sông Tam Bạc. Tuổi thơ của Quý gắn với những con đường lát gạch, những buổi sớm theo cha ra chợ, và những chiều chạy dọc bến sông, nghe tiếng nước vỗ nhịp đều đều.

Quý là chàng trai nhanh nhẹn, khỏe khoắn và luôn tràn đầy năng lượng. Ai trong xóm cũng quen với hình ảnh cậu thanh niên chạy đi chạy lại giúp đỡ mọi người, việc gì cũng xung phong. Có người từng đùa:
“Chân thằng Quý chắc không biết mỏi!”

Khi đất nước bước vào giai đoạn chiến tranh khốc liệt, Quý cũng như bao thanh niên khác, gác lại cuộc sống bình dị nơi phố cảng, tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ngày chia tay, anh chỉ kịp nhìn lại con phố thân quen một lần thật lâu, rồi bước đi với ánh mắt kiên định.

Ở chiến trường, Quý được giao nhiệm vụ hành quân, vận chuyển và liên lạc giữa các đơn vị. Công việc đòi hỏi phải di chuyển liên tục, băng rừng vượt suối, đi qua những cung đường hiểm trở và đầy nguy hiểm.

Những bước chân của anh không chỉ đi qua đất đá, mà còn đi qua mưa rừng, nắng gắt và cả bom đạn. Có những ngày hành quân dài tưởng chừng không có điểm dừng, đôi chân phồng rộp, mỏi nhừ, nhưng Quý vẫn không chậm lại.

Anh thường nói với đồng đội:
“Còn đi được là còn làm nhiệm vụ!”

Một lần, đơn vị cần chuyển gấp một thông tin quan trọng đến tuyến trước. Con đường ngắn nhất lại là đoạn nguy hiểm vừa bị bom đánh phá. Không chần chừ, Quý xung phong nhận nhiệm vụ.

Anh băng qua những hố bom còn bốc khói, lách qua những thân cây đổ, chạy gần như không nghỉ. Mỗi bước chân là một sự quyết tâm, mỗi nhịp thở là một lời nhắc nhở phải hoàn thành nhiệm vụ.

Cuối cùng, thông tin được chuyển đến kịp thời, góp phần giúp đơn vị phía trước xử lý tình huống. Nhưng trong một lần làm nhiệm vụ sau đó, năm 1971, Quý đã anh dũng hy sinh khi đang trên đường hành quân.

Người đồng đội kể lại rằng, khi tìm thấy anh, đôi chân anh vẫn như đang sẵn sàng bước tiếp…

Những con đường anh từng đi qua giờ đã yên bình hơn, nhưng dấu chân của anh vẫn còn đó — không phải trên mặt đất, mà trong ký ức của những người ở lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn