Con đường gùi đạn
Chị Tâm, thuở 17 tuổi, đã gùi đạn vượt đèo Pha Lậy. Ba lô nặng gần nửa người, nhưng chị cắn răng đi vì “không đem kịp đạn, các anh phía trước sẽ thiệt”.
Đêm nào chị cũng leo đèo trong sương mù, chân rớm máu, vai tím bầm. Có hôm gặp suối chảy xiết, chị phải buộc dây ngang hông, lội từng bước.
Một lần chị bị trượt chân rơi xuống dốc. Ba lô đạn giữ chị lại, mắc vào rễ cây. Chị cười: “Hóa ra chính nó cứu mình”.
Sau chiến thắng, chị trở về quê làm nông, sống giản dị. Khi được hỏi về những năm tháng ấy, chị chỉ nói: “Tôi làm phần việc của mình. Cả nước đều thế mà”.



