Cựu Thanh niên xung phong

Con Đường Gùi Đạn

Mười sáu tuổi, Hạnh gia nhập đội thanh niên xung phong. Công việc của cô là gùi đạn qua con đường rừng mà mỗi bước đi đều có thể là bước cuối. Hạnh thuộc từng khúc cua, từng gốc cây, từng nơi có thể tránh bom. Có lần, người bạn thân nhất của Hạnh trượt chân ngã xuống suối trong lúc chạy bom. Hạnh không dám dừng lại. Cô học được rằng trong chiến tranh, có những nỗi đau phải mang theo, không được quay đầu. Sau hòa bình, Hạnh trở thành giáo viên. Mỗi lần dạy học sinh về lịch sử, cô luôn nói: “Chi

Quảng Trị03/02/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mười sáu tuổi, Hạnh gia nhập đội thanh niên xung phong. Công việc của cô là gùi đạn qua con đường rừng mà mỗi bước đi đều có thể là bước cuối. Hạnh thuộc từng khúc cua, từng gốc cây, từng nơi có thể tránh bom.

Có lần, người bạn thân nhất của Hạnh trượt chân ngã xuống suối trong lúc chạy bom. Hạnh không dám dừng lại. Cô học được rằng trong chiến tranh, có những nỗi đau phải mang theo, không được quay đầu.

Sau hòa bình, Hạnh trở thành giáo viên. Mỗi lần dạy học sinh về lịch sử, cô luôn nói: “Chiến tranh không chỉ là chiến thắng — mà là những con đường không thể quay lại.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn