Con đường gùi đạn bên sông Sê San
Trong một chiến dịch bảo đảm hậu cần tại khu vực ven sông Sê San, bác Lê Hảo cùng tổ công tác nhận nhiệm vụ gùi đạn vượt rừng trong nhiều ngày liên tục. Con đường trơn trượt, địch rình rập, sức người cạn dần. Chính trên chuyến đi đó, bác thấm thía thế nào là đồng đội và sự sống còn giữa chiến trường.
Bác Hảo kể, giọng chậm lại: “Không phải lúc nào ra trận cũng nổ súng đâu chú ạ. Có những chuyến đi im lặng mà căng hơn đánh nhau.”
Đó là những ngày cuối năm 1978, đơn vị E679L968 hành quân dọc khu vực sông Sê San, làm nhiệm vụ vận chuyển đạn và lương thực cho đơn vị phía trước. Bác khi ấy là B1, CS, vừa dẫn tổ vừa kiểm soát an toàn đội hình.
Đường rừng ven sông dài hun hút, một bên là vực sâu, một bên là rừng rậm. Mỗi người gùi trên lưng vài chục cân đạn. “Vai rát như bị xé da, chân run, nhưng không ai dám dừng,” bác nhớ lại. Ban đêm, cả tổ ngủ ngồi, lưng tựa vào nhau để tránh thú rừng và cũng để giữ ấm.
Có lúc một đồng đội trượt chân suýt rơi xuống sông. Bác Hảo kịp nắm được quai gùi, kéo lại trong gang tấc. “Lúc đó tôi không nghĩ gì, chỉ biết nếu buông tay là mất người,” bác nói.
Người viết nhìn đôi tay bác, đã chai sần theo năm tháng, nhưng dường như vẫn giữ nguyên ký ức của cái siết tay sinh tử ấy.
Chuyến gùi đạn hoàn thành, đơn vị giữ được thế chủ động trong chiến dịch. Không có tiếng vỗ tay, chỉ có những cái gật đầu lặng lẽ. Với bác Hảo, đó là lần đầu tiên bác hiểu: chiến công đôi khi nằm ở việc không để mất ai.



