CON ĐƯỜNG HÀNH QUÂN BÊN VÁCH ĐÁ DỰNG ĐỨNG
Trong một chặng hành quân giữa năm 1972, đơn vị của Lê Văn Tường phải di chuyển qua một khu vực rừng núi có địa hình đặc biệt hiểm trở. Con đường mòn hẹp, một bên là vách đá dựng đứng, một bên là vực sâu phủ đầy cây rừng. Chỉ cần một bước chân lệch nhịp cũng có thể gặp nguy hiểm. Toàn đơn vị phải di chuyển theo hàng một, giữ khoảng cách vừa đủ và tuyệt đối không chen lấn. Ngay từ đầu đoạn đường, cán bộ chỉ huy đã nhắc nhở: – Đi chậm, chắc từng bước. Giữ đúng đội hình. Lê Văn Tường đi giữa đội hình, mắt luôn quan sát người phía trước và phía sau. Mỗi bước chân đều được tính toán cẩn thận. Đất đá ở vách núi có chỗ lởm chởm, có chỗ trơn do rêu phủ. Thỉnh thoảng, vài hòn đá nhỏ lăn xuống vực sâu tạo nên âm thanh vọng lại. Không ai dám lơ là dù chỉ một giây. Một chiến sĩ phía trước khựng lại khi gặp đoạn đường hẹp hơn bình thường. Cả đội hình lập tức dừng lại, chờ tín hiệu an toàn. Không ai tỏ ra sốt ruột hay thúc giục. Sự kiên nhẫn là nguyên tắc bắt buộc trong những tình huống như vậy. Khi vượt qua được đoạn nguy hiểm nhất, cả đơn vị vẫn giữ nguyên đội hình chặt chẽ. Không khí căng thẳng dần dịu lại nhưng sự tập trung vẫn không giảm. Đến một điểm bằng phẳng hơn, đơn vị dừng lại nghỉ ngắn. Mọi người tranh thủ chỉnh lại ba lô, uống nước và kiểm tra quân trang. Không ai nói nhiều, nhưng ánh mắt trao nhau sự động viên thầm lặng. Buổi chiều, hành trình tiếp tục qua những đoạn rừng thấp hơn, dễ đi hơn nhưng vẫn dài và mệt mỏi. Khi mặt trời dần khuất sau dãy núi, đoàn quân mới đến được điểm dừng chân an toàn. Ai nấy đều thấm mệt sau chặng đường đầy thử thách. Nhưng trên gương mặt mỗi người đều có sự nhẹ nhõm khi đã vượt qua một đoạn đường khó khăn. Nhiều năm sau, khi nhớ lại con đường hành quân bên vách đá dựng đứng năm 1972, ông Lê Văn Tường vẫn không quên cảm giác căng thẳng của từng bước chân. Nhưng ông nhớ rõ hơn cả là tinh thần giữ vững đội hình, sự nhường nhịn và hỗ trợ lẫn nhau của đồng đội. Đó chính là sức mạnh giúp họ vượt qua mọi hiểm nguy trong thời hoa lửa – nơi mỗi bước đi đều mang theo ý chí và niềm tin vào ngày mai.



