CON ĐƯỜNG HÀNH QUÂN TRONG MƯA BOM BÃO ĐẠN
CON ĐƯỜNG HÀNH QUÂN TRONG MƯA BOM BÃO ĐẠN
Trong chiến tranh, mỗi con đường hành quân của bộ đội ta đều thấm đẫm mồ hôi, nước mắt và cả máu của biết bao chiến sĩ. Những con đường xuyên rừng Trường Sơn, đường mòn núi đá, đường qua suối sâu… tất cả đã trở thành biểu tượng của sự kiên cường, bất khuất. Dù thời tiết khắc nghiệt, địa hình hiểm trở, dù bom đạn kẻ thù trút xuống dữ dội, người lính vẫn lặng lẽ tiến bước.
Ngày ấy, hành quân không chỉ là di chuyển. Đó là thử thách về thể lực, ý chí và tinh thần. Bộ đội phải mang ba lô nặng, súng đạn, gạo sấy, võng và rất nhiều vật dụng khác; vậy mà phải đi bộ hàng chục cây số mỗi ngày. Đêm ngủ rừng, ngày vượt dốc, ăn lán trại tạm bợ… nhưng họ chưa từng nản lòng. Trong khó khăn, tiếng hát của họ vẫn vang lên giữa núi rừng như xua đi cái mệt mỏi và tiếp thêm sức mạnh.
Sự tàn khốc của chiến tranh càng khiến những con đường ấy trở nên ác liệt. Bom phá đường, bom nổ chậm, bom rải thảm… nhưng cứ hỏng là bộ đội lại sửa, cứ bị đánh phá là lại mở đường mới. Có khi vừa hành quân vừa phải tránh pháo, vừa chạy vừa kéo nhau vào hầm trú ẩn. Nhưng dù hoàn cảnh nào, người lính vẫn quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.
Những con đường hành quân ấy đã đi vào lịch sử như bản hùng ca về tinh thần quả cảm của dân tộc Việt Nam. Nó nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình và sự hy sinh to lớn của cha ông.



