Bài viết

Con Đường Hoa Sim

Giữa những năm tháng chiến tranh, Lê Văn Hòa – một chiến sĩ giao liên – đã gắn bó với con đường nhỏ phủ đầy hoa sim tím. Qua lời kể của một nhân chứng, câu chuyện tái hiện vẻ đẹp lặng lẽ của người lính trẻ: kiên cường, tình cảm và luôn hướng về quê hương.

Ninh Bình24/04/2026Đinh Thị Thuý Hường (Chi đoàn trường MN Gia Vân)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Thị Thu, từng làm nhiệm vụ giao liên trên những cung đường rừng năm ấy. Trong rất nhiều người tôi đã gặp, Hòa là người để lại trong tôi nhiều ký ức sâu sắc nhất.

Hòa ít nói, nhưng luôn làm việc rất chắc chắn. Con đường mà chúng tôi thường đi qua là một lối nhỏ uốn quanh sườn đồi, hai bên mọc đầy hoa sim tím. Mỗi lần đi qua, Hòa hay dừng lại một chút, nhìn những bông hoa rồi khẽ nói:

“Ở quê tôi cũng có sim như thế này…”

Có lần, tôi hỏi đùa:
“Anh nhớ nhà lắm phải không?”

Hòa cười, ánh mắt xa xăm:
“Nhớ chứ. Nhưng mình đi để một ngày được về trong yên bình.”

Những chuyến đi của chúng tôi thường diễn ra trong im lặng, phải vượt qua nhiều đoạn đường nguy hiểm. Hòa luôn đi trước, dò đường, quan sát rất kỹ từng dấu vết. Nhờ vậy mà nhiều lần cả tổ tránh được những tình huống khó khăn.

Một buổi chiều, khi chúng tôi đang vận chuyển tài liệu qua con đường hoa sim quen thuộc, trời bỗng đổ mưa lớn. Đường trơn trượt, tầm nhìn hạn chế. Hòa ra hiệu cho tôi dừng lại, rồi cẩn thận kiểm tra phía trước.

Không lâu sau, Hòa quay lại, giọng trầm nhưng chắc chắn:
“Có đoạn không an toàn, phải đi đường vòng.”

Nhờ quyết định ấy, chúng tôi đã an toàn vượt qua.

Nhưng cũng chính trên con đường ấy, vào một lần làm nhiệm vụ sau đó, Hòa đã không trở về cùng chúng tôi nữa.

Ngày hôm đó, tôi quay lại con đường hoa sim. Những bông hoa tím vẫn nở như mọi khi, lặng lẽ mà bền bỉ. Tôi đứng đó thật lâu, nhớ lại dáng người đi trước, bước chân vững vàng và ánh mắt luôn hướng về phía trước của Hòa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn