CON ĐƯỜNG KHÔNG AI ĐI LẠI
Ở khu vực rừng sâu giáp Đức Huệ, nhiều tuyến giao liên được mở rồi bỏ, tùy theo tình hình.
Trong số đó, có những tuyến chỉ đi một lần — và không bao giờ quay lại.
Phạm Văn Tuấn, một trinh sát chuyên mở đường, là người từng tạo ra một tuyến như vậy.
Tuấn được giao nhiệm vụ:
Mở một tuyến hoàn toàn mới
Dẫn một đoàn giao liên qua vùng chưa từng sử dụng
Yêu cầu:
Tuyến phải an toàn tuyệt đối
Không để lại dấu vết
Không được quay lại theo đường cũ
Không giống những lần trước, lần này Tuấn không có:
Mốc cũ
Dấu hiệu giao liên
Thông tin địa hình chi tiết
Anh phải tự tạo ra đường đi.
Tuấn dẫn đoàn đi vào vùng rừng chưa từng khai thác.
Ở đó:
Cây mọc dày đặc
Không có lối mòn
Địa hình thay đổi liên tục
Mỗi bước đi là một quyết định.
Sau nhiều giờ di chuyển, Tuấn nhận ra:
Họ đã đi quá sâu
Không thể quay lại bằng đường cũ
Đây chính là yêu cầu của nhiệm vụ.
Nhưng cũng là nguy cơ lớn nhất.
Tuấn không dừng lại.
Anh nói với đoàn:
“Không có đường lui. Chỉ có đường đi tiếp.”
Đó không phải khẩu hiệu.
Đó là sự thật.
Không có bản đồ, Tuấn dựa vào:
Hướng nước chảy
Độ ẩm đất
Loại cây mọc
Để xác định hướng đi.
Đây là kỹ năng chỉ có được sau nhiều năm.
Đêm xuống.
Không ánh sáng.
Không âm thanh.
Không dấu hiệu định hướng.
Tuấn vẫn tiếp tục đi.
Sáng hôm sau, họ ra khỏi vùng rừng dày.
Phía trước là khu vực có thể kết nối với tuyến sang Tây Ninh.
Tuyến mới được hình thành.
Tuấn không đánh dấu tuyến đó.
Không ai quay lại.
Nó chỉ tồn tại một lần — đủ để hoàn thành nhiệm vụ.
Có những con đường trong chiến tranh:
Không cần tồn tại lâu
Chỉ cần tồn tại đúng lúc
Phạm Văn Tuấn là người đã tạo ra một con đường như vậy.



