Con Đường Không Ai Nói Chuyện Trên Đó
Trong thời chiến tại Quảng Trị, có một đoạn đường rừng được dùng để vận chuyển lực lượng và tiếp tế. Mỗi khi đi qua đoạn đường này, các đơn vị đều tự nhiên im lặng, không ai ra lệnh nhưng cũng không ai nói chuyện. Sự im lặng trở thành một “quy ước không lời” để giữ an toàn.
Đến đoạn này,
không ai nói nữa.
Không có lệnh cấm.
Chỉ là
tự nhiên im.
Tiếng bước chân
đậm hơn tiếng nói.
Lá rơi xuống đất
nghe rõ hơn mọi thứ khác.
Có người định ho khẽ,
rồi nín lại.
Không ai nhìn nhau,
vì nhìn cũng thành âm thanh.
Con đường dài,
nhưng không ai thấy nó dài.
Vì mọi thứ
đi trong im lặng.
Qua khỏi đoạn đó,
người ta lại nói chuyện bình thường.
Như thể
im lặng vừa được trả lại
cho đúng chỗ của nó.



