Bài viết

Con đường không biển tên

Ninh Bình19/04/2026Nguyễn Thùy Dung (Trường Mầm non Hải Tây)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
CON ĐƯỜNG KHÔNG BIỂN TÊN

Ngôi làng nhỏ nằm bên triền sông, nơi có một con đường đất chạy dài, không tên, không biển chỉ dẫn. Người trong làng gọi đó là “con đường của những bước chân”.

Không ai nhớ chính xác con đường ấy có từ khi nào. Chỉ biết rằng, trong những năm tháng chiến tranh, đó là tuyến đường bí mật để vận chuyển lương thực, thuốc men.

Bà Tư, năm nay đã ngoài tám mươi, vẫn thường ngồi bên hiên nhà nhìn ra con đường ấy. Mỗi lần có người hỏi, bà lại kể:

“Ngày đó, đêm nào cũng có người đi qua. Họ đi rất khẽ, không nói chuyện, chỉ có tiếng bước chân.”

Có những người đi rồi không trở lại.

Có những người chỉ kịp để lại một cái nhìn.

Một lần, bà gặp một cậu thanh niên trẻ. Cậu dừng lại, xin nước. Uống xong, cậu cúi đầu:
“Nếu cháu không về… bà đừng buồn nhé.”

Bà khi ấy chỉ cười:
“Cứ đi đi, rồi về.”

Nhưng cậu đã không trở về.

Nhiều năm sau, con đường được trải bê tông. Xe cộ qua lại tấp nập. Người ta định đặt tên cho nó.

Bà Tư lắc đầu:
“Đừng đặt tên. Vì con đường này không phải của riêng ai.”

Một đứa trẻ hỏi:
“Vậy nó là của ai hả bà?”

Bà nhìn xa xăm:
“Là của những người đã đi qua… mà không cần được nhớ tên.”

Con đường vẫn nằm đó, lặng lẽ.

Nhưng mỗi bước chân hôm nay đều đang đi trên… dấu chân của quá khứ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn