CON ĐƯỜNG KHÔNG CHỈ DÀNH CHO XE QUA
Tôi từng nghĩ chiến tranh chỉ là những trận đánh lớn. Nhưng khi nghe bác – một cựu thanh niên xung phong – kể chuyện, tôi mới hiểu chiến tranh còn là những con đường được đánh đổi bằng tuổi trẻ.
Năm 20 tuổi, bác tham gia lực lượng thanh niên xung phong mở đường và vận chuyển lương
thực. Công việc của bác là san lấp hố bom, sửa cầu, đảm bảo giao thông thông suốt cho đoàn
xe ra tiền tuyến. Mỗi ngày làm việc đều đối mặt với nguy hiểm.
Bác kể:
“Có hôm vừa lấp xong hố bom, máy bay lại quay lại đánh tiếp. Nhưng nếu mình không làm,
đoàn xe phía sau sẽ kẹt lại.”
Tôi hỏi bác có sợ không. Bác cười hiền:
“Sợ chứ. Nhưng phía sau là Tổ quốc.”
Câu nói giản dị mà sâu sắc. Tôi nhìn lại mình – đôi khi chỉ vì một khó khăn nhỏ trong học tập
đã muốn bỏ cuộc. So với những thử thách mà thế hệ trước từng trải qua, những áp lực hôm
nay dường như trở nên nhẹ hơn rất nhiều.
Nếu được thực hiện dưới dạng video shorts, tôi sẽ xây dựng hình ảnh song song: một bên là
người thanh niên xung phong năm 20 tuổi giữa khói lửa, một bên là sinh viên hôm nay bước
đi trên con đường rộng mở. Để người xem nhận ra rằng: con đường hôm nay chúng ta đi
chính là kết quả của những con đường được giữ vững năm xưa.
“Thời hoa lửa” đã lùi xa, nhưng tinh thần dấn thân và trách nhiệm vẫn cần được thắp sáng
trong thế hệ trẻ.



