CON ĐƯỜNG KHÔNG CÓ DẤU CHÂN
Con đường hành quân năm ấy chạy men theo sườn núi. Ban ngày cây rừng che kín ánh nắng, ban đêm sương phủ trắng lối đi. Đơn vị của anh Hùng thường đi qua con đường ấy để vận chuyển hàng ra mặt trận. Mọi người gọi đó là “con đường không có dấu chân”. Bởi sau mỗi trận bom, đất đá lại bị cày tung lên, mọi dấu vết đều biến mất. Anh Hùng là người dẫn đường. Anh nhớ rất rõ từng khúc cua, từng gốc cây lớn bên đường. Có những đoạn chỉ cần đi sai vài bước là rơi xuống vực sâu. Một đêm, đơn vị nhận nhiệm vụ khẩn cấp. Họ phải vượt qua con đường trước khi trời sáng. Mưa phùn khiến mặt đất trơn trượt. Ai cũng im lặng bước đi. Đi được nửa đường, phía trước bất ngờ vang lên tiếng nổ lớn. Một đoạn đường bị sạt xuống vực. Cả đoàn khựng lại. Nếu quay về sẽ không kịp nhiệm vụ. Anh Hùng lặng lẽ bò lên phía trước tìm lối đi mới. Suốt gần một giờ trong mưa lạnh, anh dò từng bước giữa mép vực tối đen. Cuối cùng, anh tìm được đường vòng an toàn cho cả đơn vị. Họ vượt qua trước khi trời sáng. Nhưng trên đường trở về, anh Hùng đã mãi mãi nằm lại giữa cánh rừng ấy. Sau chiến tranh, con đường cũ giờ đã được mở rộng thành đường lớn. Xe cộ qua lại đông đúc. Không ai còn nhớ nơi đó từng có một người lính âm thầm dẫn đường giữa đêm mưa. Chỉ những người đồng đội cũ mỗi lần đi ngang vẫn lặng im rất lâu. Bởi họ biết, có những dấu chân tuy không còn trên mặt đất, nhưng sẽ mãi còn trong ký ức con người.



