Bài viết

Con đường không có dấu chân

từng làm nhiệm vụ chuyển thư từ và dẫn đường giữa các đơn vị trong rừng núi. Câu chuyện nói về sự kiên trì và niềm tin giữa thời hoa lửa.

Gia Lai22/05/2026Nguyễn Thị Tuyết (Đoàn xã Chư Sê)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1970.

Đơn vị giao liên của bà Nguyễn Thị Thu Hà nhận nhiệm vụ chuyển tài liệu sang một điểm liên lạc cách đó nhiều giờ đi bộ.

Trời vừa tạnh mưa.

Nhưng đường rừng vẫn còn trơn và đầy lá mục.

Bà Hà cùng một chiến sĩ trẻ tên Long lên đường từ rất sớm.

Đi được một đoạn.

Long nhìn quanh.

— “Đường này em chưa từng đi.”

Bà Hà gật đầu:

— “Ừ. Nhưng mình vẫn phải đến nơi.”

Long hơi lo lắng:

— “Không có dấu đường, dễ lạc lắm chị.”

Bà Hà không trả lời ngay.

Chỉ dừng lại một lúc, nhìn lên những tán cây cao.

— “Nhìn rêu trên đá. Nhìn hướng gió.”

Hai người tiếp tục đi.

Không có đường mòn rõ ràng.

Chỉ có những dấu hiệu rất nhỏ của rừng.

Tiếng suối.

Hướng nắng.

Và những tảng đá phủ rêu.

Giữa trưa.

Họ dừng lại nghỉ dưới một gốc cây lớn.

Long lấy bản đồ ra nhìn.

— “Nếu sai một chút là đi xa mất.”

Bà Hà chỉ nói:

— “Không sao. Mình còn thời gian.”

Chiều xuống.

Sau nhiều giờ đi bộ.

Điểm liên lạc hiện ra.

Long thở phào:

— “Tới rồi chị ạ!”

Bà Hà cười nhẹ:

— “Thấy chưa. Rừng không giấu mình mãi đâu.”

Nhiều năm sau.

Long kể lại rằng anh không còn nhớ chính xác con đường hôm đó đi qua những đâu.

Nhưng anh nhớ rất rõ cảm giác đi theo người dẫn đường không bao giờ quay đầu do dự.

Giữa thời hoa lửa.

Có những con đường không có dấu chân.

Nhưng vẫn có người tin tưởng bước tiếp — và đưa cả những người khác đến nơi an toàn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn