Bài viết

Con đường không có dấu chân trở lại

Hà Tĩnh20/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Con đường đất đỏ kéo dài giữa rừng, ngoằn ngoèo như một sợi chỉ vắt qua ký ức. Ngày anh đi, trời không nắng cũng không mưa. Mọi thứ bình thường đến mức không ai nghĩ đó là một ngày chia xa.

Mẹ đứng ở cuối con đường, không gọi, chỉ nhìn. Ánh mắt ấy không giữ chân anh, nhưng khiến anh mang theo cả cuộc đời.

Những bước chân đầu tiên còn nhẹ. Nhưng càng đi xa, anh càng hiểu mỗi bước không chỉ là khoảng cách, mà là sự rời bỏ dần những điều thân thuộc.

Chiến trường không giống những gì anh từng tưởng. Không có những khoảnh khắc rõ ràng giữa sống và chết. Chỉ có những ngày dài nối nhau, nơi con người học cách tồn tại trong sự mong manh.

Có những người cùng đi, nhưng không cùng về.

Con đường phía trước vẫn mở, nhưng phía sau dần khép lại.

Nhiều năm sau, người ta tìm lại con đường ấy. Cỏ mọc xanh, không còn dấu chân.

Nhưng có những dấu chân không cần quay lại, vì chúng đã trở thành con đường cho cả một dân tộc bước tiếp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn