Con Đường Không Có Dấu Chân Yên Bình-NDC
“Tôi cùng đơn vị hành quân qua những cung đường đầy hiểm nguy.
Mỗi bước đi đều phải quan sát rất kỹ.
Địa hình gồ ghề, đá sỏi và hố bom chằng chịt.
Ban ngày nắng gắt, ban đêm lạnh buốt.
Chúng tôi phải mang theo toàn bộ hành lý cá nhân.
Vai ai cũng nặng trĩu sau nhiều giờ di chuyển.
Có người kiệt sức nhưng vẫn cố gắng đi tiếp.
Không ai được phép dừng lại quá lâu.
Thỉnh thoảng phải nằm rạp xuống khi có máy bay trinh sát.
Cảm giác căng thẳng luôn bao trùm.
Nhưng tinh thần đồng đội giúp chúng tôi vượt qua.
Mỗi người đều hỗ trợ người đi phía trước.
Có những đoạn đường hoàn toàn bị phá hủy.
Chúng tôi phải tự tìm lối đi mới.
Sự nguy hiểm luôn rình rập từng phút.
Nhưng không ai chùn bước.
Chúng tôi tin vào nhiệm vụ của mình.
Tin vào ngày chiến thắng phía trước.
Khi đến nơi, ai cũng thấm mệt nhưng vui mừng.
Vì đã hoàn thành một chặng đường khó khăn.
Đó là ký ức không thể nào quên.”



