Cựu chiến binh

Con Đường Không Có Tên

Trong một chiến dịch vận chuyển lương thực từ tỉnh An Giang sang tỉnh Takeo, Campuchia, Trung đội trưởng Phan Văn Ninh dẫn đơn vị hành quân bộ suốt nhiều ngày liền. Con đường rừng không tên, không bản đồ rõ ràng, chỉ có dấu chân cũ và ký ức của những người đi trước. Cuộc hành quân ấy không nổ súng, nhưng đầy hiểm nguy. Với bác, đó là chuyến đi thử thách bản lĩnh người chỉ huy nhiều nhất.

Thanh Hóa26/12/2025Lê Thị Lan (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đó là mùa khô năm 1981. Trung đội của bác Phan Văn Ninh được giao nhiệm vụ bảo vệ đoàn vận tải lương thực, thuốc men từ biên giới tỉnh An Giang sang tỉnh Takeo, phục vụ các đơn vị đang bám trụ sâu trong nội địa Campuchia.

Bản đồ chỉ vẽ một vệt mờ. Không có tên đường. Không mốc chuẩn. Tất cả dựa vào trí nhớ của trinh sát và kinh nghiệm người đi rừng.

“Đi kiểu đó,” bác nói, “lạc một bước là có thể đụng mìn hoặc rơi vào ổ phục kích.”

Ban ngày hành quân, ban đêm ém quân. Có hôm đi từ sáng tới khuya, chân phồng rộp, vai trĩu nặng vì vừa súng vừa gạo. Nước uống phải chia từng bi-đông, mỗi người chỉ dám nhấp môi.

Có lúc đoàn bị lạc hướng, vòng lại đúng chỗ cũ đã đi qua buổi sáng. Anh em bắt đầu nản. Bác dừng đội hình, trải bản đồ ra ngay gốc cây rừng.

“Tôi nói với anh em: ‘Đường có thể sai, nhưng nhiệm vụ thì không. Còn tôi ở đây, anh em chưa được phép bỏ cuộc.’

Ba ngày sau, đoàn vận tải tới được điểm tập kết an toàn. Không mất một bao gạo, không một viên đạn nổ. Khi quay về, bác mới thấy chân mình rướm máu, nhưng lòng thì nhẹ đi rất nhiều.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn