Bài viết

Con Đường Không Có Tên

Phú Thọ13/01/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Lạc Thủy (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Lạc Thủy)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Con đường dẫn vào căn cứ không có tên trên bản đồ. Nó chỉ tồn tại trong trí nhớ của những người lính trinh sát và những bước chân trần của dân công hỏa tuyến. Ban ngày, con đường im lìm dưới tán rừng rậm, như chưa từng có ai đi qua. Ban đêm, nó sống dậy với tiếng thở gấp, tiếng dép cao su lặng lẽ và ánh mắt luôn nhìn về phía trước.

Thắng phụ trách dẫn đường cho đơn vị đã hơn một năm. Anh thuộc từng khúc cua, từng gốc cây bị sét đánh, từng mô đất có thể là mìn gài. Có đoạn, anh phải dừng lại, áp tai xuống đất để nghe xem có tiếng kim loại lạ nào không. Mỗi lần như vậy, tim anh đập mạnh, nhưng tay vẫn giơ lên ra hiệu cho cả đội đứng yên.

Đêm ấy, mưa rừng trút xuống nặng hạt. Đoàn phải đi nhanh hơn vì sợ trời sáng. Bất ngờ, một tiếng nổ khô khốc vang lên. Thắng bị hất ngã, chân trái không còn cảm giác. Anh hiểu ngay: mình không đi tiếp được nữa.

Anh kéo người lính trẻ nhất lại, thì thầm chỉ đường bằng trí nhớ, từng mét một, từng dấu hiệu nhỏ mà chỉ người sống lâu với rừng mới biết. Khi đồng đội quay đầu nhìn lại, Thắng đã nằm yên bên gốc cây, mưa xóa dần vết máu.

Sau chiến tranh, người ta mở một con đường lớn đi ngang khu rừng cũ. Không ai biết dưới lớp nhựa đường kia từng có một con đường không tên, nơi một người lính đã nằm lại để những người khác được đi tiếp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn