Con đường không có tên trên bản đồ
Nhắc đến những năm tháng quân ngũ, bác Nguyễn Huy Thái thường chậm rãi nói rằng cuộc đời mình gắn bó nhiều nhất với những con đường không tên, những lối mòn xuyên rừng Trường Sơn mà trên bản đồ khi ấy chỉ là khoảng trắng, nhưng trong thực tế lại là mạch máu sống còn của cả chiến trường miền Nam. Bác nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo chiếc ba lô vải bạc màu, khẩu súng quen tay và một niềm tin giản dị rằng chỉ cần giữ vững con đường, tiền tuyến sẽ đứng vững.
Những ngày đầu hành quân vào Trường Sơn, bác cùng đồng đội vừa mở đường, vừa ngụy trang, vừa vận chuyển lương thực, vũ khí trong điều kiện bom đạn dội xuống bất kể ngày đêm, có lúc cả đơn vị phải nằm im hàng giờ dưới tán rừng rậm, nghe tiếng máy bay gầm rú trên đầu mà không ai dám thở mạnh. Con đường bác phụ trách chỉ dài vài kilômét, nhưng mỗi mét đất đều thấm mồ hôi, máu và cả nước mắt của người lính trẻ lần đầu chứng kiến đồng đội hy sinh ngay bên cạnh mình.
Có những đêm mưa rừng xối xả, đất đỏ quánh lại bám đầy chân, bác cùng anh em phải gùi từng thùng hàng nặng gấp đôi trọng lượng cơ thể, lặng lẽ đi trong bóng tối, chỉ cần một sơ suất nhỏ là có thể lạc đường hoặc rơi vào tầm bom tọa độ. Vậy mà khi hàng được bàn giao an toàn, ai nấy đều mỉm cười rất khẽ, bởi trong lòng hiểu rằng con đường ấy tuy không mang tên ai, nhưng đang nối liền hậu phương với tiền tuyến, nối sự



