Con đường không có trên bản đồ
Người dân ở vùng núi phía tây vẫn truyền tai nhau về một con đường lạ nằm sâu trong rừng già. Kỳ lạ ở chỗ, nó không xuất hiện trên bất kỳ tấm bản đồ nào. Con đường ấy chỉ hiện ra vào những ngày sương xuống dày đặc. Hải nghe câu chuyện đó lần đầu khi dừng chân ở một quán nhỏ ven đèo. Ông lão bán nước vừa rót trà vừa nói: — Nếu cậu thấy con đường ấy… đừng đi tiếp khi trời tối. Hải bật cười. Là một nhiếp ảnh gia chuyên săn ảnh vùng cao, cậu không tin vào những chuyện mơ hồ như thế. Điều khiến cậu hứng thú hơn cả là vẻ bí ẩn trong giọng nói của ông lão. Sáng hôm sau, Hải mang máy ảnh vào rừng. Sương phủ trắng lối đi. Tiếng chim rừng vang vọng giữa những tán cây cao vút. Đi gần ba tiếng đồng hồ, Hải bất ngờ phát hiện một con đường đất nhỏ tách khỏi lối mòn chính. Con đường hẹp, phủ đầy lá khô nhưng có dấu chân người. Điều lạ là trên bản đồ điện tử, nơi ấy hoàn toàn trống rỗng. Hải thấy tim mình đập nhanh vì phấn khích. Cậu bước tiếp. Con đường dẫn sâu vào rừng, quanh co giữa những thân cây cổ thụ. Càng đi, không gian càng tĩnh lặng đến kỳ lạ. Không còn tiếng chim, cũng chẳng có tiếng gió. Rồi Hải nhìn thấy một ngôi làng. Những mái nhà gỗ cũ nằm nép dưới chân núi. Khói bếp bay lên mỏng manh trong buổi chiều bảng lảng sương. Vài đứa trẻ chạy ngang qua sân, tiếng cười vang lên rất khẽ. Ngôi làng đẹp như một bức ảnh cũ. Người dân nhìn Hải bằng ánh mắt hiền lành nhưng lặng lẽ. Họ không hỏi cậu từ đâu đến, chỉ mời cậu bát nước nóng và chỗ nghỉ qua đêm. Một bà cụ già ngồi bên bếp lửa chậm rãi hỏi: — Cậu đi lạc à? — Cháu thấy con đường trong rừng nên vào đây. Bà cụ im lặng rất lâu rồi khẽ nói: — Con đường đó không dành cho người đi tìm tò mò. Đêm xuống rất nhanh. Trong căn nhà gỗ cũ, Hải mở máy ảnh xem lại những tấm hình đã chụp. Nhưng tất cả đều chỉ là màu đen. Không một bức ảnh nào hiện lên. Ngoài kia, sương dày đặc phủ kín ngôi làng. Hải bắt đầu cảm thấy bất an. Cậu bước ra ngoài thì phát hiện cả ngôi làng im phăng phắc. Không tiếng người, không ánh lửa. Chỉ còn màn sương trắng lạnh ngắt. Bỗng từ xa vang lên tiếng còi tàu kéo dài. Hải giật mình. Giữa rừng sâu làm gì có đường tàu? Tiếng còi ấy mỗi lúc một gần hơn. Mặt đất dưới chân rung nhẹ. Trong màn sương mờ đục, Hải bỗng nhìn thấy những bóng người lặng lẽ đi ngang qua mình. Họ mặc quần áo cũ kỹ, gương mặt nhợt nhạt và đôi mắt buồn xa xăm. Một người đàn ông dừng lại trước Hải, khẽ nói: — Quay về đi… trời sắp sáng rồi. Ngay lúc ấy, tiếng gà rừng vang lên đâu đó. Hải choàng tỉnh giữa bãi đất đầy lá khô. Xung quanh chỉ có rừng già im lặng. Không có ngôi làng nào cả. Chiếc máy ảnh nằm cạnh cậu, màn hình nứt vỡ. Nhưng trong thẻ nhớ lại xuất hiện duy nhất một bức ảnh. Đó là con đường nhỏ phủ đầy sương trắng. Ở cuối con đường, thấp thoáng bóng những ngôi nhà cũ đang mờ dần trong ánh bình minh. Khi trở về quán nước ven đèo, Hải kể lại mọi chuyện. Ông lão bán nước lặng người rồi thở dài: — Năm xưa ở khu rừng ấy từng có một ngôi làng. Trong chiến tranh, cả làng mất tích sau một trận bom lớn. Từ đó về sau, thỉnh thoảng người ta vẫn thấy con đường ấy xuất hiện… Hải im lặng nhìn về phía núi xa. Con đường không có trên bản đồ ấy có thể không dẫn đến một nơi nào cả. Hoặc có thể, nó dẫn đến những ký ức mà thời gian chưa bao giờ xóa được.


