Con đường không có trong bản đồ
Ở chiến trường Đông Bắc Campuchia, nhiều con đường không hề tồn tại trên bản đồ. Nguyễn Kim Quang và đồng đội đã tự mở lối bằng bánh xe, bằng tay và cả bằng máu. Có chuyến đi tưởng chừng không thể trở về, khi rừng sâu và mìn phục kích bủa vây tứ phía. Đó là hành trình mà bác nhớ mãi như một thử thách sinh tử của đời lính.
Không phải chuyến xe nào cũng có tọa độ rõ ràng. Có lần, đơn vị nhận lệnh tiếp tế khẩn cho một chốt bộ binh bị cô lập sâu trong rừng Campuchia. Bản đồ chỉ là nét vẽ mờ, đường đi chủ yếu dựa vào trí nhớ của người đi trước và kinh nghiệm của những tay lái như Nguyễn Kim Quang.
“Có đoạn,” bác kể, “đi cả buổi chỉ thấy rừng với rừng. Dừng xe lại là sợ lộ, mà đi tiếp thì không biết có mìn không.”
Xe bò chậm từng mét, bánh nghiền lên rễ cây, đất đá. Mồ hôi trộn với bùn đất, tay bác siết chặt vô lăng đến trắng bệch. Khi đến gần điểm tập kết, một tiếng nổ khô khốc vang lên phía trước. Cả đoàn dừng lại, tim ai cũng thắt lại. Rất may, đó là mìn nổ sớm do thú rừng kích hoạt.
Bác nhớ rõ khoảnh khắc giao được hàng cho bộ đội chốt: những gương mặt hốc hác, súng vẫn khoác trên vai, nhưng ánh mắt sáng lên khi thấy xe.
“Lúc ấy,” bác nói, “mệt tan biến hết. Chỉ thấy mình đến kịp.”
Trên đường quay về, trời đổ mưa, rừng tối sầm. Con đường vừa đi qua như biến mất. Nhưng chuyến xe ấy đã về an toàn, để lại trong lòng người lính lái xe một niềm tin giản dị: dù không có trong bản đồ, con đường của người lính vẫn tồn tại, nếu còn nhiệm vụ phía trước.


