Bài viết

Con Đường Không Còn Bom Rơi

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tựa đề: Con Đường Không Còn Bom Rơi

Năm 1969, con đường liên xã chạy qua cánh đồng lúa vẫn còn nguyên những hố bom cũ. Ban ngày, người ta đi tránh những vết lõm sâu; ban đêm, con đường gần như biến mất trong bóng tối và tiếng côn trùng.

Tùng mười chín tuổi, làm giao liên. Công việc của anh là mang thư, chuyển tin, đi qua những đoạn đường mà không phải ai cũng dám bước qua.

Anh quen thuộc từng khúc cua, từng bụi tre, từng chỗ đất dễ sụt. Nhưng anh không bao giờ quen với tiếng nổ.

Trong túi áo, Tùng luôn giữ một mảnh giấy nhỏ ghi địa chỉ nhà. Chỉ một dòng đơn giản: “Làng Hạ – cuối con đường đất.”

Mỗi lần đi qua những đoạn nguy hiểm, anh lại chạm nhẹ vào mảnh giấy, như một cách tự nhắc mình phải quay về.

Năm 1972, một chuyến đi dài hơn bình thường khiến Tùng gặp mưa lớn giữa đường. Con đường đất đỏ biến thành bùn lầy, trơn trượt.

Anh dừng lại dưới một mái hiên bỏ hoang ven đường để tránh mưa.

Ở đó có một người khác cũng đang trú: một cô gái trẻ, áo ướt sũng, tay ôm chặt một chiếc túi vải.

“Anh cũng đi qua đoạn này à?” cô hỏi.

Tùng gật đầu.

Cô tên Hạ.

Không ai hỏi thêm về quá khứ của nhau. Trong những năm đó, người ta quen với việc không hỏi quá nhiều.

Mưa kéo dài suốt chiều. Họ ngồi chung một góc mái hiên, nghe tiếng nước rơi xuống đất.

“Anh đi đâu?” Hạ hỏi.

“Đi chuyển thư.”

“Thư có quan trọng không?”

Tùng nhìn túi thư trong áo, rồi đáp:
“Quan trọng với người nhận.”

Hạ gật đầu, không nói gì thêm.

Trước khi mưa tạnh, cô nói nhỏ:
“Nếu một ngày con đường này không còn nguy hiểm nữa, anh sẽ đi lại nó chứ?”

Tùng suy nghĩ một lúc:
“Chắc là có. Vì tôi đã quen rồi.”

Hạ cười nhẹ:
“Còn tôi thì muốn đi mà không phải nhớ đường tránh bom.”

Tùng không đáp.

Họ chia tay khi trời tạnh mưa.

Năm 1974, Tùng tiếp tục đi trên con đường cũ. Nhưng hố bom ít dần, những đoạn nguy hiểm được lấp lại. Có những lần anh đi qua mà không cần dừng lại.

Điều đó khiến anh thấy lạ.

Con đường không còn giống như trước nữa.

Một lần, anh quay lại mái hiên cũ. Nó vẫn còn đó, nhưng đã mục nát hơn.

Không có ai ở đó.

Năm 1975, chiến tranh kết thúc.

Con đường liên xã được sửa lại. Người ta đổ đất, lấp hố, dựng lại cầu nhỏ.

Tùng được nghỉ nhiệm vụ giao liên.

Ngày đầu tiên không phải đi đường, anh đứng rất lâu bên lối cũ.

Không còn tiếng nổ.

Không còn phải dừng lại né bom.

Chỉ còn con đường dài, thẳng và sáng hơn trước.

Anh bắt đầu đi bộ về làng Hạ.

Không vội.

Khi đến đoạn mái hiên cũ, anh dừng lại.

Một người đang đứng ở đó.

Hạ.

Cô nhìn anh một lúc lâu, như không chắc mình có đang nhìn đúng người không.

“Anh vẫn đi con đường này à?” cô hỏi.

Tùng gật đầu:
“Giờ nó dễ đi hơn rồi.”

Hạ nhìn con đường mới được san phẳng.

“Không còn bom nữa rồi,” cô nói.

Tùng khẽ đáp:
“Ừ. Không còn nữa.”

Một khoảng im lặng.

Rồi Hạ nói:
“Vậy… mình đi tiếp không cần tránh gì nữa, đúng không?”

Tùng nhìn con đường trước mặt.

Không còn hố, không còn khói, không còn những chỗ phải nhớ để tránh.

Chỉ còn một hướng đi thẳng.

“Đúng,” anh nói. “Không cần tránh nữa.”

Hai người bước ra khỏi mái hiên.

Con đường trước mặt dài và yên tĩnh.

Lần đầu tiên sau nhiều năm, họ đi mà không phải nhớ phía nào nguy hiểm.

Chỉ cần đi tiếp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn