Con đường không còn dấu chân người lính
Nhiều năm sau chiến tranh, ông Nguyễn Văn Hòa trở lại con đường từng cùng đồng đội hành quân. Con đường xưa đã đổi khác, nhưng trong ký ức ông vẫn còn từng khúc cua, bờ suối và bước chân của những người lính trẻ. Với ông, đó là con đường của tuổi hai mươi và của những người đã nằm lại.
Năm 1972, Ông Nguyễn Văn Hòa lên đường nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi tuổi. Những ngày đầu, điều khiến Ông nhớ nhất không phải tiếng súng mà là những con đường dài hun hút qua rừng.
Đơn vị hành quân chủ yếu vào ban đêm. Mỗi người mang trên vai chiếc ba lô nặng, phía trước là một đoạn đường chưa biết dài bao nhiêu. Có những hôm mưa rừng làm đường trơn trượt, cả đoàn phải bám tay nhau mà đi.
Ông Hòa kể rằng, trong đơn vị có người đi rất nhanh, có người sức khỏe yếu hơn. Những người đi trước thường dừng lại chờ phía sau. Không ai để một người đồng đội phải lủi thủi một mình.
Một lần, một chiến sĩ trong đội bị đau chân. Ông Hòa và hai người bạn thay nhau dìu đồng đội qua đoạn đường dốc. Không ai nói đó là nhiệm vụ. Họ chỉ nghĩ đơn giản: cùng đi thì phải cùng về.
Sau ngày đất nước hòa bình, Ông Hòa trở về Hải Phòng. Nhiều năm sau, Ông có dịp trở lại vùng đất cũ. Con đường hành quân ngày trước nay đã có đường mới, cây cối cũng khác xưa.
Ông đứng rất lâu rồi nói: “Đường có thể thay đổi, nhưng những người từng đi trên con đường ấy thì không thể quên.”
Với Ông Hòa, mỗi con đường thời chiến không chỉ dẫn người lính đến một địa điểm. Nó còn dẫn họ đi qua tuổi trẻ, tình đồng đội và những năm tháng không thể trở lại.



