Con Đường Không Còn Phải Dừng Lại Để Nghe Nhau Nói
Tựa đề: Con Đường Không Còn Phải Dừng Lại Để Nghe Nhau Nói
Năm 1969, con đường đất chạy ngang làng là nơi người ta thường gặp nhau nhất. Mỗi khi có người đi qua, họ không chỉ đi, mà còn dừng lại vài câu chuyện ngắn: hỏi thăm mùa màng, tin tức, hay đơn giản là chào nhau một tiếng.
Con đường vì thế không chỉ để đi.
Mà để nói chuyện.
Ông Trọng là người hay đứng giữa đường nhất.
Không phải để chắn lối, mà để chào người qua lại.
Ông nói:
“Đi mà không nói với ai thì con đường cũng dài hơn.”
Năm 1970, chiến tranh khiến những cuộc trò chuyện trên đường ít đi. Người ta đi nhanh hơn, ít dừng lại hơn, như thể sợ thời gian không đủ an toàn để ở lâu ngoài đường.
Con đường vẫn còn đó, nhưng im lặng hơn.
Năm 1971, có một lần ông Trọng gặp một người đi qua rất vội. Ông chào, nhưng người kia chỉ gật đầu rồi đi tiếp.
Ông đứng lại rất lâu.
Con trai ông hỏi:
“Ba buồn không?”
Ông đáp:
“Không buồn. Chỉ thấy đường dài hơn một chút.”
Năm 1972, có những ngày con đường gần như không có tiếng nói chuyện. Chỉ có tiếng bước chân và gió.
Ông Trọng vẫn đứng ở chỗ cũ.
Không nói nhiều hơn.
Chỉ chờ.
Năm 1973, người ta bắt đầu đi lại nhiều hơn, nhưng vẫn vội.
Có người nói:
“Giờ ai cũng bận, đâu còn thời gian đứng lại nói chuyện.”
Ông Trọng gật đầu:
“Bận thì đi nhanh. Nhưng đi nhanh quá thì dễ quên mất người bên cạnh.”
Năm 1974, con đường được mở rộng một chút. Đi dễ hơn, nhưng người ta vẫn ít dừng lại như trước.
Ông Trọng vẫn đứng ở đoạn quen thuộc mỗi ngày.
Không đổi chỗ.
Năm 1975, chiến tranh kết thúc.
Con đường trở nên đông đúc hơn. Người ta đi lại nhiều, không còn dè chừng như trước. Có người dừng lại chào nhau, có người đứng nói chuyện lâu hơn.
Một buổi chiều, con trai ông Trọng trở về.
Anh đứng giữa con đường:
“Giờ đường đông rồi, còn cần đứng lại nữa không ba?”
Ông Trọng nhìn dòng người qua lại:
“Cần chứ.”
“Cần gì nữa?”
Ông nói:
“Để nhớ là đã từng có những năm… con người đi trên cùng một con đường nhưng ít khi dám dừng lại nhìn nhau lâu hơn vài giây, nên mỗi lần có người chịu đứng lại nói chuyện, họ quý điều đó hơn cả đoạn đường mình đang đi.”
Anh im lặng.
Gió thổi qua con đường đất đã được nén chặt hơn trước.
Tiếng nói chuyện bắt đầu nhiều hơn, không còn rời rạc như những năm cũ.
Vì có những con đường không chỉ để đi qua,
mà để con người học lại cách dừng chân, nhìn nhau, và nhớ rằng đôi khi chỉ một câu chào chậm lại cũng đủ làm cả hành trình trở nên bớt cô đơn hơn rất nhiều.



