CON ĐƯỜNG KHÔNG DÀNH CHO SỰ VỘI VÀNG
Nguyễn Quang Sáng từng tham gia mở những tuyến đường tạm trong rừng sâu để phục vụ việc cơ động của lực lượng phía sau. Đây không phải là những con đường có sẵn, mà là những lối đi được xác định dựa trên địa hình thực tế.
Trong quá trình di chuyển, anh phải vừa đi vừa ghi nhớ từng chi tiết: độ dốc, hướng gió, đặc điểm cây rừng, và cả những dấu hiệu cho thấy khu vực có thể nguy hiểm. Mỗi yếu tố đều có thể ảnh hưởng đến khả năng di chuyển của cả đơn vị sau này.
Có những đoạn đường phải quay lại nhiều lần để kiểm tra lại độ an toàn. Không phải vì thiếu quyết đoán, mà vì sự cẩn trọng là nguyên tắc sống còn. Trong rừng Trường Sơn, không có chỗ cho sự vội vàng.
Một lần, anh dẫn đường cho một nhóm nhỏ di chuyển qua khu vực mới mở. Đường rừng hẹp, nhiều đoạn phải men theo sườn dốc. Tất cả đều di chuyển trong im lặng, giữ khoảng cách an toàn và tuyệt đối tuân thủ tín hiệu chỉ huy.
Khi đến được điểm an toàn, cả nhóm mới có thể thở phào. Nhưng với Nguyễn Quang Sáng, nhiệm vụ chưa kết thúc. Anh còn phải quay lại kiểm tra toàn bộ tuyến đường để đảm bảo không có nguy cơ tiềm ẩn.
Trong công việc của người trinh sát, không có khái niệm “xong việc ngay”. Mọi thứ chỉ thực sự kết thúc khi tuyến đường hoặc khu vực đã được xác nhận an toàn cho các đơn vị khác sử dụng.



