Con đường không dấu
Ở xã Long Thạnh, huyện Thủ Thừa, tỉnh Long An, có những con đường nhỏ len lỏi qua ruộng đồng, qua những rặng tràm xanh. Những con đường ấy dường như chẳng có dấu tích gì đặc biệt, nhưng với người dân nơi đây, đó là nơi từng in dấu chân của Liệt sĩ Cao Văn Đúng – một người chiến sĩ quân bưu.
Sinh năm 1951, anh Đúng lớn lên trong cảnh quê hương còn nhiều gian khó. Khi tuổi đời vừa chớm thanh niên, anh đã sớm rời mái nhà để tham gia cách mạng, trở thành A trưởng Quân bưu PK2. Công việc của anh không ồn ào, không trực tiếp cầm súng chiến đấu, nhưng lại là sợi dây sống còn nối liền các đơn vị.
Người giao liên như anh phải thuộc từng lối đi bí mật, từng đoạn đường an toàn, từng nơi có thể ẩn náu khi nguy cấp. Có những chuyến đi không ai biết, không ai hay, chỉ có anh và con đường làm bạn.
Một buổi chiều, khi mặt trời dần khuất sau rặng cây, anh nhận nhiệm vụ chuyển một tài liệu quan trọng. Con đường lần này không còn “an toàn” như trước – địch đã tăng cường kiểm soát, nhiều nơi bị phục kích. Nhưng anh vẫn lên đường, bởi với anh, nhiệm vụ là trên hết.
Anh chọn lối đi vòng qua những cánh đồng hoang, nơi cỏ mọc cao quá đầu người. Bước chân anh nhẹ và nhanh, như hòa vào thiên nhiên. Mỗi khi nghe tiếng động lạ, anh dừng lại, lắng nghe, rồi lại tiếp tục tiến lên.
Gần đến điểm giao, bất ngờ có tiếng súng vang lên. Địch phát hiện dấu vết. Trong khoảnh khắc nguy cấp, anh không do dự. Anh nhanh chóng giấu tài liệu vào một nơi kín đáo bên đường – nơi mà chỉ có người trong cuộc mới có thể tìm thấy.
Anh quay người, chạy theo hướng ngược lại, cố tình để lại dấu vết, đánh lạc hướng địch. Những bước chân ấy không còn nhằm mục đích đến đích, mà để bảo vệ nhiệm vụ.
Ngày 15 tháng 10 năm 1969, anh đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Nhưng tài liệu mà anh bảo vệ vẫn được đồng đội tìm thấy và hoàn thành nhiệm vụ.
Sau này, con đường nơi anh ngã xuống vẫn vậy – không bảng tên, không dấu tích. Nhưng trong lòng người dân Long Thạnh, đó là “con đường không dấu” – nơi một người chiến sĩ trẻ đã lặng lẽ viết nên câu chuyện về lòng dũng cảm và sự hy sinh.
Và dù không có dấu chân nào còn lại, nhưng hành trình của anh Cao Văn Đúng vẫn luôn được nhớ đến – như một con đường dẫn tới sự sống của cả một chiến trường.



