Con Đường Không Dấu Chân (1)
Giữa những năm chiến tranh ác liệt, có một con đường nhỏ xuyên qua cánh rừng già mà người dân địa phương gọi là "Con đường không dấu chân".
Con đường ấy do đội giao liên bí mật sử dụng để vận chuyển thư từ, tài liệu và thuốc men cho chiến khu.
Người giao liên trẻ nhất trong đội là cậu bé Hoàng mới mười lăm tuổi.
Hoàng thuộc từng lối mòn, từng con suối trong khu rừng. Ban ngày em chăn trâu như bao đứa trẻ khác. Ban đêm, em trở thành người dẫn đường cho cán bộ cách mạng.
Một lần, trên đường đưa tài liệu đến căn cứ, Hoàng phát hiện địch đang phục kích phía trước.
Nếu quay lại sẽ không kịp giờ giao tài liệu.
Không chút do dự, em quyết định băng qua một khe núi hiểm trở mà trước đó chưa ai từng đi.
Đêm tối, đường trơn trượt, nhiều lần em ngã xuống vực cạn nhưng vẫn kiên trì tiến bước.
Đến gần sáng, Hoàng đã đưa tài liệu đến nơi an toàn.
Nhờ những thông tin quan trọng ấy, đơn vị kịp thời thay đổi kế hoạch và tránh được một cuộc càn quét lớn.
Sau chiến tranh, con đường ấy dần bị rừng cây che phủ. Nhưng người dân vẫn kể cho con cháu nghe về những người giao liên trẻ tuổi đã âm thầm góp sức cho cách mạng.
Họ đi qua rừng mà không để lại dấu chân, nhưng dấu ấn của họ thì còn mãi trong lịch sử quê hương.


