CON ĐƯỜNG KHÔNG DẤU CHÂN
Con đường mòn xuyên rừng dường như không có điểm cuối. Những vết bánh xe in hằn trên đất đỏ, rồi lại bị mưa rừng xóa nhòa. Nhưng với Hòa – một nữ thanh niên xung phong – con đường ấy chính là mạch sống của tiền tuyến.
Mỗi ngày, Hòa cùng đồng đội thức dậy từ khi trời còn chưa sáng. Họ mang cuốc, xẻng, thuốc nổ, lặng lẽ đi vào rừng. Công việc của họ là mở đường, san lấp hố bom, đảm bảo xe vận tải có thể đi qua.
Bom đạn không chừa một ai. Có những ngày, họ vừa lấp xong hố bom này, hố bom khác lại xuất hiện. Đất đá văng tung tóe, khói bụi mù mịt. Nhưng khi tiếng bom vừa dứt, họ lại lao ra, tiếp tục công việc.
Một lần, Hòa bị đất đá vùi lấp một phần chân. Đồng đội hốt hoảng đào bới, kéo cô ra. Máu thấm đỏ ống quần, nhưng Hòa chỉ cắn răng nói:
— Đường chưa xong, chưa nghỉ được đâu!
Buổi tối, cả đội quây quần bên bếp lửa. Họ kể cho nhau nghe về quê hương, về những ước mơ giản dị: một mái nhà nhỏ, một gia đình yên ấm, những mùa lúa vàng trĩu bông. Hòa cũng kể về mẹ, người vẫn ngày ngày ra đầu làng ngóng tin con.
Có người hỏi:
— Cậu có sợ không?
Hòa cười:
— Sợ chứ. Nhưng nếu mình không làm, ai sẽ làm?
Một đêm mưa lớn, con đường vừa sửa xong lại bị sạt lở. Nước chảy xiết, cuốn theo đất đá. Hòa cùng đồng đội lao ra trong mưa, cố giữ con đường.
Bất ngờ, một tiếng nổ lớn vang lên. Khi mọi người định thần lại, Hòa đã nằm bất động. Cô ra đi khi đôi tay vẫn còn nắm chặt chiếc xẻng.
Sáng hôm sau, đoàn xe vẫn lăn bánh trên con đường ấy. Không ai biết rằng, dưới lớp đất kia là mồ hôi, là máu, là cả tuổi xuân của những người như Hòa.
Nhiều năm sau, con đường đã được trải nhựa, xe cộ qua lại tấp nập. Người ta gọi đó là con đường phát triển. Nhưng với những người từng sống qua thời ấy, đó là “con đường không dấu chân” — bởi những dấu chân năm xưa đã hòa vào đất mẹ.


