Con đường không dấu chân
Con đường không dấu chân
Sau trận bom, con đường bị xóa sạch.
Không còn dấu vết nào của đoàn xe vừa đi qua.
Dũng cúi xuống, dùng cành cây vẽ lại hướng đường.
“Ở đây… mình đã đi qua.”
Một người hỏi:
“Nhỡ sai thì sao?”
Dũng nhìn xa:
“Không ai nhớ, thì mình phải nhớ.”
Họ lại tiếp tục đi.
Đằng sau, mưa rừng xóa sạch mọi dấu chân —
nhưng không xóa được những người đã từng bước qua.



