Con Đường Không Dấu Chân
Mô tả ngắn: Sinh năm 1948, tham gia quân đội năm 1967, làm nhiệm vụ vận chuyển hàng hóa trên tuyến đường Trường Sơn trong những năm chiến tranh khốc liệt.
Năm 1969, Phạm Quang Dũng là một người lính trẻ thuộc đơn vị vận tải. Công việc của anh là lái xe chở lương thực, vũ khí vượt qua những cung đường Trường Sơn đầy bom đạn.
Những chuyến xe thường xuất phát khi trời đã tối. Không đèn, không tiếng còi, chỉ có ánh trăng mờ và sự quen thuộc với từng khúc cua, con dốc. Người ta gọi đó là “con đường không dấu chân” – nơi mọi dấu vết đều phải xóa sạch để tránh bị phát hiện.
Một đêm nọ, khi đang dẫn đầu đoàn xe, Dũng phát hiện phía trước có ánh lửa bập bùng. Một đoạn đường vừa bị bom đánh trúng, cây rừng đổ chắn ngang lối đi. Nếu dừng lại quá lâu, cả đoàn xe sẽ gặp nguy hiểm.
Không chần chừ, Dũng cùng vài đồng đội xuống xe, dùng rìu và tay không dọn đường. Mồ hôi chảy ròng ròng, tay rớm máu vì gai rừng, nhưng ai cũng cố gắng trong im lặng.
Bất ngờ, tiếng máy bay lại vang lên. Cả nhóm lập tức tắt hết ánh sáng, ẩn mình dưới tán cây. Tim ai cũng đập mạnh khi từng đợt bom tiếp tục trút xuống cách đó không xa.
Sau khi máy bay rời đi, Dũng quyết định liều lĩnh: anh cho xe chạy trước, dẫn đường qua đoạn khó khăn. Bánh xe lăn chậm trên đất bùn, lách qua những thân cây gãy đổ. Một chiếc, rồi chiếc thứ hai… cả đoàn xe lần lượt vượt qua an toàn.
Khi đến điểm tập kết, trời vừa hửng sáng. Dũng ngồi tựa vào bánh xe, nhìn những thùng hàng được chuyển đi mà lòng nhẹ nhõm. Anh hiểu rằng mỗi chuyến xe thành công là thêm một phần sức mạnh cho tiền tuyến.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại, ông Dũng nói:
“Chúng tôi đi trong đêm, không để lại dấu vết, nhưng những con đường ấy đã in sâu trong ký ức suốt đời.”



