CON ĐƯỜNG KHÔNG GHI TRÊN BẢN ĐỒ
Trường Sơn là con đường không có tên trên bản đồ thế giới, nhưng được khắc sâu bằng máu, mồ hôi và ý chí của người lính Việt Nam.
Không có tấm bản đồ nào chỉ rõ con đường Trường Sơn phải đi như thế nào. Nó không phải là một vạch kẻ thẳng tắp, mà là mạng lưới những lối mòn, những đoạn rừng rậm, những con suối cắt ngang, thay đổi từng ngày theo bom đạn.
Người lính trẻ như Phạm Duy Đô bước đi không chỉ bằng mắt, mà bằng kinh nghiệm của người đi trước và niềm tin vào tổ chức, đồng đội.
Có những đoạn đường hôm qua còn đi được, hôm sau đã bị bom cày nát. Có những lối mòn phải mở lại trong đêm, bằng dao rựa và bàn tay rớm máu. Con đường ấy không tồn tại lâu trên mặt đất, nhưng tồn tại rất lâu trong ký ức người lính.
Mỗi bước đi là một lần đánh cược với sinh mạng. Máy bay trinh sát quần thảo trên đầu. Bom tọa độ có thể trút xuống bất cứ lúc nào. Nhưng đoàn quân vẫn đi, lặng lẽ và bền bỉ.
Phạm Duy Đô hiểu rằng: nếu không có con đường không ghi trên bản đồ ấy, sẽ không có những sư đoàn tiến vào chiến trường, không có ngày toàn thắng.
Trường Sơn – vì thế – không cần được vẽ trên giấy. Nó đã được vẽ bằng ý chí của cả một dân tộc.


