Cựu chiến binh

Con Đường Không Ngủ (1)

âu chuyện ghi lại ký ức của ông Phan Văn Dũng về những năm tháng lái xe vận tải trong chiến tranh. Trên những con đường rừng đầy bom đạn, ông và đồng đội vẫn kiên cường đưa lương thực và vũ khí đến tiền tuyến. Qua lời kể giản dị của nhân chứng, một thời “hoa lửa” hiện lên với sự hy sinh, tình đồng đội và lòng dũng cảm của những người lính trẻ.

Lai Châu10/03/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, Phan Văn Dũng mới hai mươi hai tuổi khi được giao nhiệm vụ lái xe vận tải. Những chuyến xe của ông thường đi vào ban đêm để tránh sự phát hiện từ trên không.

Con đường xuyên qua rừng núi quanh co, nhiều đoạn chỉ vừa đủ cho một chiếc xe đi qua. Có những đêm trời tối mịt, ông chỉ có thể bám theo ánh đèn mờ của chiếc xe phía trước.

Một lần, khi đoàn xe đang di chuyển, tiếng máy bay bất ngờ vang lên trên bầu trời. Tất cả lập tức tắt đèn và dừng xe bên đường. Sau vài phút im lặng căng thẳng, những tiếng nổ lớn vang lên ở phía xa.

Khi mọi thứ lắng xuống, đoàn xe tiếp tục hành trình. Đi thêm một đoạn, họ phát hiện con đường phía trước bị bom đánh sập. Không còn cách nào khác, các tài xế và chiến sĩ đi cùng phải xuống xe dọn đất đá để mở lối.

Trong ánh trăng mờ và tiếng gió rừng, họ làm việc khẩn trương. Sau nhiều giờ, con đường tạm thời được thông. Những chiếc xe lại nổ máy, tiếp tục lăn bánh trong đêm.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, Phan Văn Dũng vẫn nhớ rõ những chuyến xe ấy. Ông nói rằng con đường năm xưa gần như không bao giờ ngủ, bởi lúc nào cũng có những người lính âm thầm làm việc để giữ cho dòng xe tiếp tế không bị gián đoạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn