Con đường không ngủ
Con đường Trường Sơn đoạn qua khe đá ấy chưa từng ngủ yên. Ban ngày, máy bay giặc quần thảo, bom nổ làm đá lăn xuống từng mảng. Ban đêm, khi rừng già chìm trong sương lạnh, đội thanh niên xung phong lại lặng lẽ ra đường.
Chị Liên – đội phó – luôn đi đầu. Vai chị gầy nhưng gánh trên đó là cuốc, xẻng và cả sinh mạng của những đoàn xe phía sau. Có đêm, vừa lấp xong hố bom, chưa kịp thở thì tiếng máy bay lại gầm lên. Cả đội lao xuống hầm, riêng chị Liên quay lại nhét thêm bao đất vào miệng hố. “Nếu hố này không kín, xe dễ lật lắm” – chị nói.
Một trận bom bất ngờ cắt ngang. Khi đồng đội chạy lên, chị Liên nằm im dưới đất, máu thấm vào đất đỏ. Nhưng con đường vẫn bằng phẳng, và đoàn xe đêm ấy vẫn đi qua an toàn. Con đường không ngủ, vì tuổi trẻ đã thức thay nó trong suốt những năm hoa lửa.


