CON ĐƯỜNG KHÔNG NGỦ
Con đường 559 chưa bao giờ ngủ.
Ban ngày, máy bay địch quần thảo. Ban đêm, xe ta lại nối đuôi nhau tiến về phía trước. Giữa dòng chảy không ngừng ấy là những con người âm thầm giữ đường.
Trong số đó có Tâm – một cô gái thanh niên xung phong.
Tâm không nhớ nổi mình đã đến đây bao lâu. Chỉ biết rằng, từ ngày rời quê, cuộc sống của cô gắn liền với cuốc, xẻng và những hố bom.
Một đêm, mưa lớn. Đất nhão ra, trơn trượt. Xe không thể qua nếu đường không được gia cố ngay.
– “Nhanh lên! Nếu chậm, đoàn xe sẽ kẹt lại!” – đội trưởng hô lớn.
Tâm cùng đồng đội lao ra. Bùn đất bám đầy người, lạnh buốt. Nhưng không ai dừng lại.
Một tiếng nổ bất ngờ vang lên. Một quả bom nổ chậm phát nổ gần đó.
Đất đá bắn tung.
Khi khói tan, Tâm thấy mình nằm dưới một đống đất. Cô cố vùng dậy.
– “Có ai không…?”
Không tiếng trả lời.
Tim cô đập dồn dập. Cô bò ra khỏi hố, gọi lớn:
– “Chị Hoa! Anh Tuấn!”
Một lúc sau, vài người lác đác đáp lại. Nhưng không đủ.
Họ mất thêm người.
Không ai nói gì. Không có thời gian để khóc.
– “Tiếp tục!” – đội trưởng ra lệnh.
Và họ tiếp tục.
Đêm đó, con đường vẫn được thông. Những đoàn xe vẫn đi qua.
Một tài xế dừng lại, đưa cho Tâm một chiếc bánh lương khô:
– “Các cô giỏi lắm.”
Tâm cầm lấy, không nói gì. Đôi mắt cô đỏ hoe, nhưng không rơi nước mắt.
Nhiều năm sau, khi trở về, Tâm đi lại con đường cũ. Giờ đây, nó đã là đường nhựa phẳng lì.
Xe cộ qua lại đông đúc.
Không ai biết, dưới lớp nhựa ấy là bao nhiêu mồ hôi, nước mắt, và cả máu của những người như cô.
Tâm đứng bên đường, lặng im.
Con đường đã không còn ngủ. Nhưng ký ức về những đêm không ngủ ấy… sẽ theo cô suốt cuộc đời.



