CON ĐƯỜNG KHÔNG NGỦ
Đêm Trường Sơn phủ kín sương mù và mùi đất ẩm sau cơn mưa rừng.
Đoàn xe vận tải nối đuôi nhau lặng lẽ tiến về phía trước.
Người chiến sĩ hậu cần quê Hải Hậu ngồi trên cabin, đôi mắt không rời con đường lổn nhổn hố bom.
Có lúc máy bay địch quần thảo trên đầu, cả đoàn xe phải tắt đèn, dừng lại giữa rừng sâu.
Khi tiếng động cơ máy bay vừa xa dần, đoàn xe lại tiếp tục lên đường.
Người lính trẻ siết chặt tay lái rồi nói nhỏ:
“Đường này không được phép ngủ.”
Con đường Trường Sơn năm ấy đã trở thành mạch máu nối liền hậu phương với tiền tuyến.



