CON ĐƯỜNG KHÔNG NGỦ
Trên tuyến Trường Sơn, Phạm Văn Khánh gần như không có khái niệm ngày hay đêm rõ ràng. Đoàn xe vận tải phải di chuyển liên tục theo từng khung giờ an toàn, thay đổi lộ trình tùy theo tình hình địch đánh phá.
Có những đêm, Khánh phải lái xe trong điều kiện hoàn toàn không có ánh sáng, chỉ dựa vào tín hiệu từ xe dẫn đường phía trước. Đường rừng trơn trượt, nhiều đoạn bị bom cày xới khiến bánh xe nhiều lần sa xuống hố sâu.
Dù vậy, anh vẫn giữ vững tay lái, phối hợp nhịp nhàng với đồng đội để đưa xe vượt qua từng đoạn nguy hiểm. Mỗi chuyến đi thành công là thêm một lần tuyến chi viện được đảm bảo.



