Con đường không ngủ
Đêm Trường Sơn không có khái niệm yên tĩnh. Bom rơi, đất rung, ánh chớp xé toạc bầu trời. Trong đêm ấy, anh Lê Văn Phúc – một thanh niên xung phong – vẫn cặm cụi bên chiếc xẻng. Con đường vừa bị bom cày nát. Nếu không kịp sửa, đoàn xe phía sau sẽ mắc kẹt, chiến trường phía trước sẽ thiếu đạn. Phúc không nghĩ về cái chết. Anh chỉ nghĩ: “Nếu mình dừng lại, ai sẽ làm tiếp?” Một tiếng nổ nữa vang lên. Đất đá đổ xuống. Khi đồng đội chạy đến, Phúc đã nằm lại bên con đường chưa kịp hoàn thành. Sau
Đêm Trường Sơn không có khái niệm yên tĩnh. Bom rơi, đất rung, ánh chớp xé toạc bầu trời. Trong đêm ấy, anh Lê Văn Phúc – một thanh niên xung phong – vẫn cặm cụi bên chiếc xẻng.
Con đường vừa bị bom cày nát. Nếu không kịp sửa, đoàn xe phía sau sẽ mắc kẹt, chiến trường phía trước sẽ thiếu đạn.
Phúc không nghĩ về cái chết. Anh chỉ nghĩ: “Nếu mình dừng lại, ai sẽ làm tiếp?”
Một tiếng nổ nữa vang lên. Đất đá đổ xuống. Khi đồng đội chạy đến, Phúc đã nằm lại bên con đường chưa kịp hoàn thành.
Sau này, con đường ấy được đặt tên là “Đường không ngủ” – vì ở đó, có những người đã thức đến phút cuối cùng của đời mình.



